Xung quanh im lặng tuyệt đối. Tôi nhìn ra cửa sổ, những dải đèn lặng lẽ, xe cộ tấp nập. Không nhận được câu trả lời, tôi chậm chạp quay đầu: “Em cũng sẽ không…”
Bàn tay đang nắm bị kéo mạnh một cái. Một bóng đen bao phủ, Kỳ Tự nghiêng đầu hôn xuống. Cả hai chúng tôi đều mở mắt. Tôi ngây người, ánh mắt Kỳ Tự cũng sững lại một chút.
Anh ngửi thấy một mùi hương, không phải lần đầu anh ngửi thấy. Không phải mùi nước hoa, cũng không phải mùi sữa tắm, anh biết đó là mùi của sự khao khát. Mùi hương đó còn một tên gọi khác là — anh đã yêu cô ấy rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở giao hòa. Trái tim ai mà chẳng xao động. Kỳ Tự nhẹ nhàng buông tôi ra, ngón tay mơn trớn gò má tôi. Yết hầu anh chuyển động, giọng khàn khàn: “Mãn Mãn, có nhiều cách để báo đáp, nhưng tôi chỉ muốn cưới em.”
Không đợi tôi kịp phản ứng, anh lại hôn xuống. Lần này trực tiếp, mãnh liệt, khao khát nhưng cũng đầy kiềm chế. Cảm nhận được nhiệt độ từ đầu lưỡi, tôi sợ hãi rụt lại. Kỳ Tự không cho tôi trốn, anh giữ chặt gáy tôi, hôn sâu hơn.
Đất trời quay cuồng, cảm giác nóng bỏng. Không biết bao lâu sau anh mới buông ra. Tôi cũng không biết mình về đến nhà từ lúc nào. Cảm giác say rượu cứ từng đợt ập đến. Đầu óc tôi bỗng nhiên tỉnh táo hơn. Không ai nói gì.
Tôi mở cửa, mặt vẫn đỏ bừng, mắt không biết đặt vào đâu, thậm chí không ôm Cửu Cửu ngay lập tức.
“Em đi uống nước.”
Tôi chạy nhanh vào bếp. Lòng rối bời, tay run run khiến nước đổ ra ngoài. Tôi đi tìm khăn giấy, Kỳ Tự bước đến ôm lấy tôi từ phía sau. Ngón tay anh ấm nóng, mơn trớn từ gò má xuống cổ, tôi bị buộc phải nghiêng đầu.
Anh lại cúi xuống hôn tôi. Mút mát, quấn quýt, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ. Tôi cảm thấy những giọt nước vừa đổ như đang chảy trên người mình, rất ướt.
Cảm giác này không phải lần đầu, như khi tôi ôm anh hôn, hay những đêm khuya anh ngủ say vô tình chạm vào eo tôi. Thân hình tôi bị xoay lại, anh vừa hôn vừa bế tôi đặt lên bàn bếp, tách hai chân tôi ra, một tay nắm chặt eo tôi, kéo sát vào
người anh. Cho đến khi không còn một kẽ hở.
Thời gian như ngừng trôi, khi tôi sắp không thở nổi, vành mắt hoe đỏ. Kỳ Tự cuối cùng cũng buông tha, sợi chỉ bạc giữa hai bờ môi được anh dịu dàng lau đi: “Khóc cái gì, tôi có bắt nạt em đâu.”
Tôi xấu hổ cúi đầu. Anh vén những sợi tóc mai của tôi ra: “Còn nhớ những lời em từng nói với tôi trước đây không?”
“Lời gì ạ?”
“Một người hôn một người có nghĩa là gì?”
Tôi suy nghĩ một lát, ngây ngô đáp: “Là thích… ạ.”
Kỳ Tự thở phào, cằm tựa vào hõm cổ tôi, vừa thỏa hiệp vừa nghiêm túc: “Trước đây nhiều lời tôi sợ em không hiểu nên không nói, nhưng bây giờ, tôi không nhịn được nữa. Mãn Mãn, tôi kết hôn với em không phải vì trách nhiệm, mà vì tôi tự nguyện.”
Lúc này mũi tôi đỏ lên, mắt rớm lệ: “Nhưng anh nói em là đứa trẻ ngốc.”
Kỳ Tự tự giễu một tiếng: “Tôi cứ tự lừa mình như thế.”
Em biết ngay mà!
“Anh ơi, em thông minh lắm, em là người lớn từ lâu rồi.”
Kỳ Tự có chút luống cuống: “Mãn Mãn, đây là em đang cho tôi cơ hội hay đang cho tôi bậc thang để leo xuống thế?”
Tôi để anh ôm, không hiểu lắm: “Anh nói thẳng ra đi được không?”
Kỳ Tự siết chặt tay, vành tai cũng hơi đỏ: “Chúng ta không ly hôn, có được không? Tôi xin em đấy.”
Giọng anh rất trầm. Hơi thở của anh phả vào cổ tôi, rất ngứa. Mặt tôi càng nóng hơn: “Anh ơi, thực ra, anh có thể bắt nạt em mà.”
“…”
Hơi thở bên tai bỗng trở nên nặng nề. Sự khao khát bùng nổ. Tôi muốn hôn anh. Nhưng Kỳ Tự lại nói: “Đợi một chút, tim anh sắp nhảy ra ngoài rồi.”
14
Tôi vẫn luôn ngủ phòng chính. Đêm đó, Kỳ Tự bắt chước tôi, cứ bám lấy giường tôi không chịu đi. Anh hôn tôi, và mọi chuyện dần mất kiểm soát. Cuối cùng anh vẫn dừng lại.
Đêm khuya, tôi ôm anh, anh vẫn ấm như vậy: “Anh ơi, anh buồn ngủ không?”
“Không, sao thế?”
“Mẹ chồng có tìm giáo viên dạy anh về những thay đổi của cơ thể thời dậy thì không?”
Kỳ Tự im lặng lắng nghe, nhẹ nhàng đáp như mọi khi: “Giáo viên sinh học à?”
Tôi xoa xoa cơ bụng của anh, vừa mượt vừa cứng, lắc đầu nói: “Không, là giáo viên đến tận nhà dạy cơ, dịu dàng lắm.”
Chaporia
Bình Luận (0)