Trương Dao khựng lại, rồi lại cười rạng rỡ: “Không mệt, có tiền kiếm, uống bao nhiêu cũng được.”
Đèn mờ, không ai chú ý thấy những tia máu trong mắt cô ấy. Tôi định nói thêm nhưng cô ấy xin lỗi rồi đi vệ sinh. Tôi đành đặt những quả nho ngọt bên cạnh ly rượu của cô ấy, đợi cô ấy quay lại ăn.
Sự náo nhiệt vẫn tiếp diễn, nhưng tôi cảm thấy mình như tách biệt khỏi đó. Tiểu Mẫn hỏi: “Vẫn còn lo cho người khác, vậy Mãn Mãn, chính cậu có vui không?”
Tôi mỉm cười: “Vui chứ.”
“Nói dối, đợt trước đi chơi tớ thấy cậu cứ tâm hồn treo ngược cành cây, cãi nhau với Kỳ Tự à? Anh ta đối xử không tốt với cậu sao?”
Đầu óc tôi hơi choáng váng, ôm ly rượu lắc đầu, khẽ nói: “Mẹ nói, yêu một người thật lòng cũng là một cách yêu chính mình, nhưng không thể yêu cầu người khác phải yêu mình theo cách tương tự. Tớ không trách anh ấy, anh Kỳ Tự đối xử với tớ tốt lắm.”
Tiểu Mẫn nhìn tôi, rồi nhìn tin nhắn Kỳ Tự gửi đến: [Bảo Hứa Mãn Mãn nghe điện thoại.]
Cô ấy mỉm cười: “Anh ấy sẽ yêu cậu thôi.”
Không ai có thể không yêu một linh hồn thuần khiết.
Sau đó, Tiểu Mẫn kéo tôi ra khu bàn ngoài trời. Chẳng mấy chốc, bảy tám chàng trai cứ thế sỗ sàng ngồi xuống. Họ mặc vest, rất đẹp trai, nhưng không đẹp trai bằng anh Kỳ Tự.
Tiểu Mẫn khoác vai tôi, chỉ họ: “Mãn Mãn, những người này đến để cùng cậu chơi, cứ thoải mái đi.”
Nói xong, một chàng trai ngồi gần tôi nhất đưa ly rượu, ngón tay vô tình chạm nhau. Trước đây tôi thường chạm vào tay Kỳ Tự, vì tập gym nên khớp ngón tay anh có một lớp chai mỏng.
Không khí thơm ngát, tôi cảm thấy mình như đang bay bổng, cầm lấy tay chàng trai kia nhìn: “Sao tay anh mềm thế, anh chăm sóc kỹ lắm ạ?”
Chàng trai gãi gáy, cười rạng rỡ: “Chắc là bẩm sinh thôi, tay chị cũng mềm lắm.”
Được khen, tôi cười híp mắt. Vừa trò chuyện vài câu, Tiểu Mẫn huých vai tôi: “Mãn Mãn, lát nữa hãy cười, chồng cậu đến rồi.”
“…”
13
Tôi cảm thấy mình uống quá chén, hoặc là tôi hoa mắt rồi.
Kỳ Tự hôm nay không mặc vest, anh mặc áo phông đen, quần đen, tựa lưng vào tường, chậm rãi nhìn tôi.
Đèn neon nhấp nháy, lúc sáng lúc mờ. Đầu óc tôi trống rỗng, định nói lời xin lỗi với chàng trai bên cạnh nhưng chưa kịp nói xong, Kỳ Tự đã kéo tôi rời đi.
Trong xe, tôi vân vê ngón tay nhưng bị Kỳ Tự nắm chặt lấy.
“Thích chạm thế, sao giờ không chạm nữa?”
Hơi nóng lan tỏa, mười ngón tay đan chặt, tim tôi đập thình thịch. Cảm giác không giống với lúc nãy, tôi cũng nói ra: “Không giống lắm.”
“…”
Thái dương Kỳ Tự giật liên hồi vì tức: “Phải rồi, tham gia sinh nhật bạn trai cũ, lại còn bày trò loạn xạ, Hứa Mãn Mãn, tôi là cái gì trong mắt em?”
Một câu nói thật dài. Đầu óc tôi lại choáng váng, vùng vẫy một chút nhưng bị anh nắm chặt hơn: “Em biết tại sao anh giận.”
Mắt tôi sáng rỡ: “Vừa nãy anh đẹp trai kia nói với em là chia tay rồi thì không được liên lạc với bạn trai cũ, càng không được dự sinh nhật. Anh ấy nói nếu em còn liên lạc, anh ấy sẽ báo cho chồng em, lúc đó cả bốn người chúng ta đều không yên ổn.”
Kỳ Tự nhíu mày: “Có phải em gặp ai cũng gọi là anh không?”
Tôi ngắt lời anh, nói tiếp: “Thực ra anh không cần giận đâu. Lúc đó em thấy có bạn nữ tỏ tình với anh, nói muốn hẹn hò với anh, em vừa giận vừa tò mò nên mới đồng ý yêu Lục Danh Trạch. Sau đó tụi em chia tay cũng là vì anh.”
Ánh mắt Kỳ Tự tối sầm lại: “Tại sao?”
“Vì em làm việc gì cũng chậm, anh Lục Danh Trạch sẽ không kiên nhẫn. Anh ấy không nói nhưng em nhìn ra được. Dù anh ấy cũng tốt với em, nhưng không giống anh, anh đối xử với em đặc biệt tốt.”
Tôi không thể kiểm soát được mình, nói hết tất cả những lời trong lòng: “Thế là em không thèm quan tâm anh ấy nữa, coi như là chia tay. Sau đó em lại thấy có bạn nữ tỏ tình với anh, em lại rất giận, lúc đó em mới phát hiện ra hóa ra em muốn hẹn hò với anh, em hơi thích anh.”
Nghĩ đến đây, mắt tôi nóng lên, giọng nhỏ dần: “Anh ơi, xin lỗi anh, em quên mất, em không nên nói thích anh. Em biết em là gánh nặng, thời gian qua anh chắc đã báo đáp xong rồi. Ly hôn cũng được, em sẽ không bám lấy anh đâu, em có công việc, em tự nuôi sống được mình.”
Chaporia
Bình Luận (0)