20px

Quan hệ ngoài hôn nhân.

Con riêng.

Tài sản chung bị tự ý sử dụng.

Ghi âm nhà họ Cố bàn bạc ép tôi nhận con riêng.

Tin nhắn Cố Cẩn Niên thừa nhận mọi chuyện.

Luật sư của Cố Cẩn Niên cố gắng tranh luận rằng anh ta vẫn luôn yêu tôi, không muốn ly hôn, và đứa trẻ trong bụng cần gia đình đầy đủ.

Luật sư Tần chỉ đáp một câu:

“Tình yêu không phải lý do để lừa dối. Mang thai không phải lý do để ép phụ nữ tiếp tục hôn nhân bị phản bội.”

Cuối cùng, tòa chấp nhận yêu cầu ly hôn của tôi.

Phán quyết tài sản nghiêng mạnh về phía tôi.

Cố Cẩn Niên phải hoàn trả phần lớn giá trị tài sản chung đã dùng cho Triệu Du.

Căn hộ của Triệu Du bị đưa vào danh sách xử lý tranh chấp.

Một phần cổ phần Cố thị mà Cố Cẩn Niên nắm giữ phải chuyển nhượng để bồi thường thiệt hại theo thỏa thuận đầu tư với nhà họ Lục.

Tôi giành được quyền nuôi con sau khi sinh.

Cố Cẩn Niên có nghĩa vụ cấp dưỡng, nhưng việc thăm nom sẽ do tòa xem xét theo tình trạng thực tế, không được phép quấy rối đời sống của tôi.

Khi thẩm phán đọc xong phán quyết, Cố Cẩn Niên ngồi bất động.

Giống như linh hồn bị rút khỏi cơ thể.

Tôi đứng dậy.

Anh ta đột nhiên gọi tôi.

“Mãn Mãn.”

Tôi dừng lại.

Anh ta hỏi:

“Em có từng yêu anh không?”

Tôi quay đầu.

Nhìn người đàn ông tôi từng yêu đến quên cả bản thân.

“Có.”

Mắt anh ta sáng lên trong khoảnh khắc.

Nhưng câu tiếp theo của tôi khiến ánh sáng ấy tắt ngấm.

“Nhưng người tôi yêu đã chết vào ngày tôi nhìn thấy anh ôm Triệu Du và Cố Vinh ở khu vui chơi rồi.”

Tôi nói rất nhẹ.

“Bây giờ anh chỉ là Cố Cẩn Niên.”

Không còn là chồng tôi.

Không còn là người tôi yêu.

Không còn là nhà.

Tôi bước ra khỏi tòa án.

Nắng rơi xuống mặt.

Ấm áp đến mức tôi muốn khóc.

Nhưng lần này, tôi không khóc.

Anh trai nhìn tôi.

“Muốn đi đâu?”

Tôi đặt tay lên bụng.

“Đi ăn gì ngon đi. Con đói rồi.”

Anh trai bật cười.

Mẹ cũng cười.

Chúng tôi rời đi trong ánh nắng.

Sau lưng, Cố Cẩn Niên không đuổi theo.

Có lẽ anh ta cuối cùng cũng hiểu.

Có những người một khi quay lưng, sẽ không bao giờ trở lại.

**Chương 15**

Tôi tưởng sau phán quyết, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Nhưng Triệu Du không cam tâm.

Căn hộ bị xử lý, tiền tiết kiệm cũng phải trả lại một phần lớn.

Cố Cẩn Niên lại bị đình chỉ chức vụ, không còn khả năng chu cấp như trước.

Cuộc sống trong mơ của cô ta sụp đổ quá nhanh.

Cô ta bắt đầu trách Cố Cẩn Niên.

“Anh nói sẽ bảo vệ mẹ con em! Anh nói sẽ cho Vinh Vinh danh phận! Bây giờ thì sao? Nhà mất rồi, xe mất rồi, con bị bạn học cười nhạo, còn anh chỉ biết đi tìm Lục Mỹ Mãn!”

Cố Cẩn Niên ngồi trong phòng khách nhà cũ, mệt mỏi xoa thái dương.

“Anh đã nói anh sẽ thuê nhà cho em.”

“Thuê nhà?” Triệu Du cười sắc nhọn. “Em theo anh năm năm, sinh con cho anh, kết quả chỉ xứng đáng ở nhà thuê?”

Cố Cẩn Niên ngẩng đầu nhìn cô ta.

“A Du, năm đó em nói chỉ cần anh thỉnh thoảng đến thăm mẹ con em là đủ.”

Triệu Du nghẹn lại.

Sau đó bật khóc.

“Đó là vì em yêu anh! Em sợ làm khó anh! Nhưng Cẩn Niên, người phụ nữ nào không muốn có danh phận?”

Cố Cẩn Niên nhìn cô ta khóc.

Trước đây, chỉ cần cô ta rơi nước mắt, anh ta sẽ mềm lòng.

Bởi vì trong mắt anh ta, Triệu Du là bạch nguyệt quang yếu đuối từng bỏ lỡ.

Nhưng bây giờ, mỗi lần nhìn cô ta khóc, anh ta lại nhớ đến vẻ mặt trắng bệch của tôi trong bệnh viện.

Nhớ đến câu “xử lý” mà anh ta từng nói.

Nhớ đến ánh mắt tôi nhìn anh ta ở tòa án.

Bình tĩnh.

Xa lạ.

Không còn yêu.

Sự hối hận muộn màng như dây leo quấn lấy tim anh ta.

Cố Cẩn Niên nói:

“Anh sẽ chịu trách nhiệm với Vinh Vinh. Nhưng A Du, chúng ta kết thúc đi.”

Triệu Du sững sờ.

“Anh nói gì?”

“Anh không thể cưới em.”

Triệu Du như phát điên.

“Vì Lục Mỹ Mãn? Cô ta đã ly hôn với anh rồi! Cô ta không cần anh nữa! Anh còn giữ mình cho cô ta xem sao?”

Cố Cẩn Niên nhắm mắt.

“Không phải giữ mình. Là anh không còn sức tiếp tục sai nữa.”

Triệu Du cười lạnh.

“Cố Cẩn Niên, anh đúng là tàn nhẫn. Năm đó anh nói không thể cho em danh phận vì sợ Lục Mỹ Mãn đau lòng. Bây giờ cô ta đi rồi, anh lại nói không thể cưới em vì không muốn tiếp tục sai. Vậy em là gì? Vinh Vinh là gì?”

Cố Cẩn Niên không trả lời.

Bởi vì anh ta cũng không trả lời được.

Triệu Du cầm túi xách rời đi trong phẫn nộ.

Tối hôm đó, cô ta đăng một bài dài lên mạng.

Trong bài, cô ta tự nhận mình mới là người Cố Cẩn Niên yêu đầu tiên.

Nói tôi dựa vào gia thế ép cưới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...