Nói Cố Cẩn Niên chỉ vì trách nhiệm với nhà họ Lục nên không thể công khai mẹ con cô ta.
Nói cô ta chịu đựng năm năm, cuối cùng vẫn bị tư bản chèn ép.
Bài viết đầy nước mắt, rất dễ kích động cảm xúc.
Nhưng cô ta quên mất một điều.
Anh trai tôi chưa từng đánh trận không chuẩn bị.
Chưa đầy một tiếng sau, tài khoản chính thức của Lục thị đăng bài đáp trả.
Không dài.
Chỉ có ba phần.
Một là giấy đăng ký kết hôn của tôi và Cố Cẩn Niên, chứng minh thời điểm kết hôn hợp pháp.
Hai là mốc thời gian Cố Cẩn Niên mua nhà cho Triệu Du, chu cấp tiền, ký hồ sơ nhập học cho Cố Vinh.
Ba là bản phán quyết đã có hiệu lực.
Cuối cùng chỉ có một câu:
“Không ai có quyền biến sự phản bội thành tình yêu cao thượng.”
Câu này lập tức lên xu hướng.
Dư luận quay sang mắng Triệu Du thậm tệ.
Nhưng đòn chí mạng không đến từ nhà họ Lục.
Mà đến từ một người không ai ngờ tới.
Bạn thân cũ của Triệu Du đăng ảnh chụp màn hình tin nhắn nhiều năm trước.
Trong tin nhắn, Triệu Du từng nói:
“Cố Cẩn Niên cưới Lục Mỹ Mãn thì sao? Nhà họ Lục có tiền, sau này tiền đó cũng nuôi con tao.”
“Chỉ cần tao sinh con trai, mẹ Cố chắc chắn đứng về phía tao.”
“Danh phận không vội, đàn ông càng áy náy càng dễ moi tiền.”
Những dòng chữ ấy như một cái tát quất thẳng vào mặt Triệu Du.
Hình tượng bạch nguyệt quang đáng thương hoàn toàn sụp đổ.
Cố Cẩn Niên cũng nhìn thấy.
Nghe nói anh ta ngồi trong xe cả đêm.
Sáng hôm sau, anh ta đến tìm Triệu Du.
Không ai biết họ nói gì.
Chỉ biết sau đó, Cố Cẩn Niên chính thức khởi kiện Triệu Du, yêu cầu xác định lại một số khoản tài sản tặng cho và quyền giám hộ, đồng thời yêu cầu cô ta ngừng lợi dụng Cố Vinh để gây áp lực truyền thông.
Triệu Du không ngờ người đàn ông cô ta dựa vào cuối cùng lại quay đầu đối phó mình.
Cô ta đứng trước cổng Cố thị khóc lóc.
Nhưng lần này, không ai thương cô ta nữa.
Người qua đường chỉ chỉ trỏ trỏ.
“Đây là cô bồ đó à?”
“Nghe nói từng khoe dùng tiền vợ người ta nuôi con mình.”
“Đáng đời.”
Triệu Du che mặt bỏ chạy.
Còn tôi xem tin tức xong, chỉ bình tĩnh tắt điện thoại.
Anh trai hỏi:
“Hả giận không?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Không hẳn.”
Anh nhíu mày.
Tôi cười.
“Hả giận nhất không phải thấy họ chó cắn chó.
”
“Mà là con phát hiện, con thật sự không còn quan tâm họ sống thế nào nữa.”
Mẹ tôi ngồi bên cạnh gật đầu.
“Vậy là tốt nhất.”
Đúng vậy.
Thắng lợi lớn nhất không phải khiến người cũ đau khổ.
Mà là người đó đau khổ hay không, đã chẳng thể ảnh hưởng đến mình.
**Chương 16**
Ba tháng sau, tôi bay ra nước ngoài nhập học.
Bụng đã lớn hơn một chút.
Anh trai vốn không đồng ý, sợ tôi vất vả.
Mẹ cũng lo lắng.
Nhưng tôi đã chuẩn bị rất kỹ.
Trường đồng ý điều chỉnh một phần lịch học.
Bác sĩ xác nhận sức khỏe của tôi ổn định.
Nhà họ Lục thuê người chăm sóc đi cùng.
Quan trọng nhất là tôi muốn đi.
Tôi không muốn vì Cố Cẩn Niên mà từ bỏ cơ hội của mình thêm lần nào nữa.
Ngày ra sân bay, Cố Cẩn Niên xuất hiện.
Anh ta gầy đến mức áo khoác cũng rộng ra.
Vệ sĩ lập tức chắn trước mặt tôi.
Nhưng anh ta không tiến lại.
Chỉ đứng cách tôi vài mét.
“Mãn Mãn, anh không quấy rầy em. Anh chỉ muốn tiễn em.”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Không cần.”
Anh ta cười khổ.
“Anh biết em không cần.”
Anh ta cúi đầu, lấy ra một hộp nhỏ.
“Đây là chiếc vòng bình an anh từng mua cho con. Anh biết em có thể không nhận, nhưng…”
“Vậy đừng đưa.”
Tôi ngắt lời anh ta.
Cố Cẩn Niên cứng đờ.
Tôi nhìn anh ta, giọng bình tĩnh:
“Cố Cẩn Niên, tôi không thiếu vòng bình an. Con tôi cũng không thiếu lời chúc phúc. Thứ nó cần là một môi trường sạch sẽ, không có dối trá, không có tranh giành, không có người lớn lấy danh nghĩa yêu thương để làm tổn thương nhau.”
Mắt anh ta đỏ lên.
“Anh có thể thay đổi.”
“Có thể.” Tôi gật đầu. “Nhưng không liên quan đến tôi nữa.”
Anh ta run giọng:
“Anh có thể đợi em.”
Tôi cười nhạt.
“Đừng. Tôi không muốn sau này lại bị người khác nói mình phá hoại sự chờ đợi của anh.”
Cố Cẩn Niên đau đến mức sắc mặt trắng bệch.
Tôi kéo vali, đi về phía cửa kiểm tra an ninh.
Đi được vài bước, tôi dừng lại.
Không quay đầu.
“Cố Cẩn Niên.”
Anh ta lập tức ngẩng đầu.
Tôi nói:
“Sau này đừng nói yêu tôi nữa.”
“Anh không xứng.”
Nói xong, tôi đi thẳng vào trong.
Lần này, giữa chúng tôi không còn một cánh cửa bệnh viện hé mở.
Mà là cả một đại dương.
Chaporia
Bình Luận (0)