Ở nước ngoài, cuộc sống của tôi bận rộn hơn tưởng tượng.
Đi học.
Dưỡng thai.
Làm bài nghiên cứu.
Thỉnh thoảng gọi video với bố mẹ.
Anh trai ngày nào cũng gửi tin nhắn hỏi tôi ăn chưa, ngủ chưa, có bị ai bắt nạt không.
Tôi trêu anh:
“Anh sắp thành bố của con em rồi.”
Anh trả lời rất nghiêm túc:
“Cậu cũng là nửa bố.”
Tôi cười rất lâu.
Những ngày tháng ấy không phải không khó.
Có những đêm tôi bị chuột rút tỉnh giấc.
Có những lúc nhìn bạn học trẻ trung chạy dưới sân trường, tôi cũng sẽ cảm thấy mình vừa vụn vỡ vừa kỳ lạ.
Nhưng mỗi sáng thức dậy, nhìn ánh nắng xuyên qua rèm cửa, tôi lại thấy lòng mình bình yên.
Tôi đang sống cuộc đời của mình.
Không phải vợ của Cố Cẩn Niên.
Không phải con dâu nhà họ Cố.
Không phải người phụ nữ bị phản bội.
Chỉ là Lục Mỹ Mãn.
Một người đang học lại cách yêu bản thân.
Bảy tháng sau, tôi sinh một bé gái.
Con bé rất khỏe.
Khóc vang cả phòng sinh.
Khi y tá đặt con vào lòng tôi, tôi nhìn gương mặt đỏ hỏn bé xíu ấy, nước mắt rơi xuống không ngừng.
Mẹ tôi nắm tay tôi.
“Đặt tên gì?”
Tôi nhìn con.
Nhẹ nhàng nói:
“Lục An.”
Bình an của mẹ.
Không theo họ Cố.
Không làm công cụ nối lại hôn nhân.
Không làm cháu đích tôn của bất kỳ ai.
Chỉ là con gái của tôi.
Là Lục An.
Tin tôi sinh con không biết truyền về trong nước bằng cách nào.
Cố Cẩn Niên gọi điện cho luật sư Tần, yêu cầu được gặp con.
Theo thỏa thuận, anh ta có quyền gửi yêu cầu chính thức.
Tôi không ngăn cản pháp luật.
Nhưng tôi cũng không cho phép anh ta xuất hiện tùy tiện trong đời con.
Lần đầu tiên Cố Cẩn Niên nhìn thấy ảnh Lục An là qua luật sư.
Anh ta khóc.
Nghe luật sư Tần nói, người đàn ông từng kiêu ngạo không ai bì nổi ấy ngồi trong văn phòng luật, nhìn tấm ảnh con gái ngủ say mà khóc đến không nói thành lời.
Anh ta hỏi:
“Cô ấy có khỏe không?”
Tần Duệ đáp:
“Cô Lục và bé đều khỏe.”
Anh ta lại hỏi:
“Con bé giống ai?”
Tần Duệ nói:
“Giống mẹ.”
Cố Cẩn Niên cười trong nước mắt.
“Giống mẹ là tốt.”
Tôi nghe lại chỉ im lặng.
Có lẽ anh ta thật sự hối hận.
Nhưng hối hận không phải vé quay lại quá khứ.
Có những lỗi sai, một khi phạm phải, cả đời chỉ có thể đứng ngoài nhìn hậu quả của nó lớn lên.
**Chương 17**
Hai năm sau, tôi hoàn thành chương trình học.
Luận văn của tôi được đánh giá xuất sắc.
Lục An đã biết gọi mẹ, biết bập bẹ gọi cậu qua video, biết ôm cổ bà ngoại không buông.
Con bé có đôi mắt rất đẹp.
Trong veo.
Mỗi lần nhìn con, tôi đều cảm thấy quyết định năm đó là đúng.
Tôi không để thù hận biến con thành gánh nặng.
Cũng không để tình yêu cũ biến con thành dây trói.
Tôi cho con một thế giới sạch sẽ nhất trong khả năng của mình.
Trong hai năm đó, Cố thị thay đổi rất nhiều.
Bố Cố vì sức khỏe và áp lực cổ đông phải lui về tuyến sau.
Cố Cẩn Niên tuy quay lại công ty, nhưng không còn quyền lực như trước.
Dự án Nam Thành cuối cùng rơi vào tay Lục thị và một đối tác khác.
Nhà họ Cố mất cơ hội xoay mình lớn nhất.
Mẹ Cố nghe nói bệnh một trận nặng.
Sau khi tỉnh lại, bà muốn gặp tôi, nhưng tôi không đồng ý.
Bà ta gửi cho tôi một bức thư.
Trong thư viết rất nhiều lời xin lỗi.
Nói bà bị tư tưởng trọng nam khinh nữ che mắt.
Nói bà không nên ép tôi.
Nói bà nhớ Lục An, muốn nhìn cháu gái một lần.
Tôi đọc xong, cất thư vào ngăn kéo.
Không trả lời.
Bà ta nhớ Lục An?
Không.
Bà ta chỉ nhớ thứ mà bà ta đã mất.
Nếu năm đó tôi sinh con gái nhưng chưa biết chuyện Cố Vinh, bà ta thật sự sẽ yêu thương Lục An sao?
Chưa chắc.
Tình yêu có điều kiện thì không cần cũng được.
Còn Triệu Du, cuộc sống của cô ta càng tệ hơn.
Sau khi bị yêu cầu hoàn trả tài sản, cô ta bán gần hết đồ xa xỉ.
Cố Cẩn Niên chu cấp cho Cố Vinh theo phán quyết, nhưng tiền đều chuyển vào tài khoản giám sát dành riêng cho đứa trẻ, Triệu Du không thể tùy tiện sử dụng.
Cô ta từng muốn dùng Cố Vinh để quay lại nhà họ Cố.
Nhưng sau đoạn ghi âm ở nhà cũ, bố Cố cực kỳ ghét cô ta.
Mẹ Cố thương cháu nhưng không còn quyền quyết định.
Cố Cẩn Niên cũng giữ khoảng cách.
Triệu Du từ bạch nguyệt quang trở thành trò cười.
Có người nói từng gặp cô ta ở trung tâm thương mại, đang cãi nhau với nhân viên vì thẻ bị từ chối.
Có người nói cô ta đưa Cố Vinh chuyển sang trường khác, vì trường cũ quá đắt.
Tôi nghe xong không vui cũng không buồn.
Cố Vinh vô tội.
Nhưng Triệu Du thì không.
Chaporia
Bình Luận (0)