Cô ta từng nghĩ sinh được con trai là thắng.
Từng nghĩ chỉ cần bám lấy đàn ông là có thể bước lên đầu người vợ hợp pháp.
Từng nghĩ nước mắt của cô ta đáng giá hơn nỗi đau của tôi.
Bây giờ cô ta chỉ đang trả giá cho lựa chọn của mình.
Ngày tôi về nước, anh trai tổ chức tiệc mừng nhỏ ở nhà.
Không mời người ngoài.
Chỉ có gia đình.
Lục An mặc váy nhỏ màu vàng, chạy lảo đảo trong vườn.
Anh trai ngồi xổm xuống, dang tay gọi:
“An An, lại đây với cậu!”
Con bé cười khanh khách nhào vào lòng anh.
Bố tôi ngồi bên cạnh, miệng nói “đừng chiều quá”, nhưng tay đã cầm sẵn đồ chơi mới.
Mẹ tôi bận rộn trong bếp, liên tục hỏi tôi có mệt không.
Tôi đứng dưới giàn hoa, nhìn cảnh ấy, bỗng nhiên hiểu ra.
Tổ ấm thật sự không phải là nơi có đủ bố mẹ theo hình thức.
Mà là nơi không ai phải chịu uất ức để giữ vỏ bọc hạnh phúc.
Tối đó, Cố Cẩn Niên lại gọi cho luật sư, xin gặp Lục An.
Lần này tôi đồng ý.
Không phải vì mềm lòng với anh ta.
Mà vì tôi không muốn con lớn lên trong lời nói dối.
Nhưng địa điểm gặp là văn phòng luật sư.
Thời gian một tiếng.
Có tôi, luật sư Tần và chuyên viên tâm lý trẻ em ở đó.
Cố Cẩn Niên đến rất sớm.
Anh ta mặc áo sơ mi trắng, tay cầm một con gấu bông.
Khi Lục An được mẹ tôi bế vào, anh ta đứng bật dậy.
Mắt đỏ lên ngay lập tức.
Lục An tò mò nhìn anh ta.
“Chú là ai ạ?”
Một câu nói khiến Cố Cẩn Niên gần như không đứng vững.
Anh ta há miệng.
Rất lâu sau mới khàn giọng:
“Chú… là bố của con.”
Lục An chớp mắt.
Quay sang nhìn tôi.
“Mẹ?”
Tôi ngồi xuống cạnh con.
“Ừ, đây là người đã cho con sự sống. Con có thể gọi là bố, cũng có thể gọi là chú Cố. Con không cần sợ, mẹ ở đây.”
Lục An ôm cổ tôi.
Suy nghĩ một lúc rồi lễ phép nói:
“Chào chú Cố ạ.”
Mắt Cố Cẩn Niên đỏ bừng.
Anh ta cố gắng cười.
“Chào An An.”
Một tiếng đó, anh ta đợi hai năm.
Nhưng thứ anh ta nhận được không phải “bố”.
Mà là “chú Cố”.
Suốt một tiếng gặp mặt, Lục An rất ngoan.
Con bé nhận gấu bông, nói cảm ơn.
Nhưng vẫn luôn ngồi cạnh tôi.
Cố Cẩn Niên muốn ôm con, con bé lắc đầu.
“Con muốn mẹ ôm.”
Anh ta cứng đờ.
Sau đó chậm rãi thu tay lại.
“Được.”
Kết thúc buổi gặp, Lục An vẫy tay với anh ta.
“Tạm biệt chú Cố.”
Cố Cẩn Niên nhìn con bé rời đi, nước mắt cuối cùng rơi xuống.
Anh ta gọi tôi.
“Mãn Mãn.”
Tôi dừng lại.
Anh ta nghẹn giọng:
“Anh đã mất em, cũng mất tư cách làm bố rồi, đúng không?”
Tôi nhìn anh ta.
“Không phải tôi tước tư cách của anh.”
“Là anh tự tay bỏ lỡ.”
Nói xong, tôi bế Lục An rời đi.
Con bé ôm cổ tôi, nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ ơi, chú Cố buồn hả mẹ?”
Tôi xoa tóc con.
“Ừ.”
“Vì sao ạ?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Vì chú ấy từng làm sai, bây giờ mới biết hối hận.”
Lục An nghiêng đầu.
“Vậy xin lỗi là được mà?”
Tôi mỉm cười.
“Có những chuyện xin lỗi là lịch sự. Nhưng không có nghĩa là mọi thứ sẽ trở lại như cũ.”
Con bé cái hiểu cái không gật đầu.
Tôi hôn lên trán con.
Mong con gái tôi sau này lớn lên sẽ hiểu.
Người khác xin lỗi, con có thể tha thứ.
Nhưng không nhất thiết phải quay lại nơi từng làm mình đau.
**Chương 18**
Ba năm sau.
Tôi tiếp nhận một phần công việc của Lục thị.
Dự án đầu tiên tôi phụ trách chính là khu phức hợp thương mại Nam Thành.
Ngày khánh thành, truyền thông đến rất đông.
Tôi mặc vest trắng, tóc búi gọn, đứng trên sân khấu phát biểu.
Dưới sân khấu, bố mẹ và anh trai ngồi hàng đầu.
Lục An mặc váy công chúa nhỏ, ngồi trong lòng anh trai, vỗ tay rất nhiệt tình.
Tôi nhìn con, mỉm cười.
Sau buổi lễ, tôi gặp lại Cố Cẩn Niên.
Anh ta đứng ở phía xa, không tiến đến gần.
So với nhiều năm trước, anh ta trầm mặc hơn rất nhiều.
Không còn vẻ sắc bén của tổng giám đốc Cố thị từng hô mưa gọi gió.
Nghe nói anh ta vẫn độc thân.
Triệu Du từng vài lần muốn quay lại, đều bị từ chối.
Cố Vinh do Triệu Du nuôi, Cố Cẩn Niên chu cấp đều đặn, thỉnh thoảng gặp con theo lịch.
Mẹ Cố không còn dám nhắc hai chữ cháu đích tôn.
Nhà họ Cố từng coi con trai là trời, cuối cùng lại vì chính tư tưởng ấy mà mất cả danh tiếng lẫn cơ hội.
Cố Cẩn Niên nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn anh ta.
Không oán.
Không hận.
Không yêu.
Chỉ giống như nhìn một người quen cũ đã đi qua đời mình từ rất lâu.
Anh ta bước tới, dừng ở khoảng cách lịch sự.
“Chúc mừng em.”
“Cảm ơn.”
Anh ta nhìn Lục An đang chạy về phía tôi.
Ánh mắt mềm xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)