Đường Khả Nhiễm gửi cho tôi hàng chục ảnh chụp màn hình.
Mỗi tấm đều khiến người ta bật cười.
【Tô Niệm Khâm nghỉ việc vì bị chính thất đánh bại.】
【Nghe nói bám lấy Lục tổng nhiều năm không thành.】
【Cũng không nhìn lại thân phận mình.】
【Thiên kim nhà người ta sao có thể so được.】
Tôi lướt qua từng bình luận.
Sau đó đặt điện thoại xuống.
Tiếp tục sửa CV.
Đường Khả Nhiễm tức muốn nổ phổi.
“Niệm Niệm!”
“Cậu thật sự mặc kệ à?”
“Tớ sắp tức thay cậu luôn rồi.”
Tôi cười.
“Chưa tới lúc.”
“Còn chưa tới lúc?”
“Người ta sắp đạp lên đầu cậu rồi đó!”
Tôi nhìn màn hình máy tính.
Bình thản đáp.
“Muốn leo cao.”
“Thì phải để họ leo đủ cao.”
“Ngã mới đau.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó chỉ còn một câu.
“Được.”
“Tớ chờ xem cậu vả mặt thế nào.”
Buổi chiều.
Tin tức mới truyền tới.
Dự án Nam Thành xảy ra chuyện.
Đó là dự án lớn nhất quý này của Đỉnh Thịnh.
Cũng là dự án tôi từng phụ trách hơn tám mươi phần trăm công việc.
Đối tác phát hiện số liệu quy hoạch có sai sót.
Nếu không xử lý kịp.
Thiệt hại có thể lên tới hàng chục triệu.
Đường Khả Nhiễm gọi tới.
Giọng đầy hả hê.
“Loạn rồi.”
“Lần này thật sự loạn rồi.”
“Từ sáng tới giờ họp ba lần.”
“Không ai tìm ra nguyên nhân.”
“Tổ dự án sắp bị Lục tổng mắng khóc.”
Tôi không bất ngờ.
Bởi vì bộ số liệu đó.
Là tôi chỉnh sửa lần cuối.
Những người khác chỉ biết dùng.
Chứ chưa từng hiểu toàn bộ logic phía sau.
Nửa giờ sau.
Một cuộc gọi xuất hiện trên màn hình.
Lục Dữ Thâm.
Tôi nhìn cái tên đó vài giây.
Rồi cúp máy.
Mười giây sau.
Điện thoại lại đổ chuông.
Vẫn là anh.
Tôi tiếp tục từ chối.
Lần thứ ba.
Tôi trực tiếp kéo số mới của anh vào danh sách chặn.
Thế giới lập tức yên tĩnh.
Đường Khả Nhiễm nghe xong cười như điên.
“Đỉnh.”
“Quá đỉnh.”
“Lục Dữ Thâm chắc sắp tức ch/e/t rồi.”
Tôi khép laptop lại.
“Đó là chuyện của anh ta.”
Nhưng tôi không ngờ.
Chưa tới một giờ sau.
Một người khác lại gọi tới.
Là tổng giám đốc điều hành của Đỉnh Thịnh.
Ông ấy từng là cấp trên trực tiếp của Lục Dữ Thâm.
Cũng là người rất chiếu cố tôi.
“Tô Niệm Khâm.”
“Tôi biết cháu nghỉ việc rồi.”
“Nhưng chuyện công ty lần này thật sự rất nghiêm trọng.”
“Tôi không yêu cầu cháu quay lại.”
“Chỉ muốn hỏi một câu.”
“Bản số liệu cuối cùng cháu có còn giữ không?”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó đáp:
“Có.”
“Cháu sẽ gửi.”
“Cảm ơn cháu.”
Ông ấy thở phào.
“Tô Niệm Khâm.”
“Chú nợ cháu một lời xin lỗi.”
Tôi ngẩn người.
“Xin lỗi?”
“Ừ.”
“Chuyện gần đây trong công ty, chú đều biết rồi.”
“Tôi sẽ xử lý.”
Sau khi cúp máy.
Tôi nhìn chiếc ổ cứng trên bàn.
Rất lâu không động.
Bốn năm qua.
Tôi đã lưu lại mọi thứ.
Ban đầu chỉ vì thói quen công việc.
Không ngờ hôm nay lại trở thành bằng chứng.
Buổi tối.
Tôi mở máy tính.
Tạo một email mới.
Người nhận:
Ban giám đốc Đỉnh Thịnh.
Tiêu đề:
【Bổ sung tài liệu liên quan dự án Nam Thành】
Tệp đính kèm đầu tiên.
Là bản số liệu chính xác.
Tệp thứ hai.
Là toàn bộ lịch sử chỉnh sửa trong hai năm qua.
Tệp thứ ba.
Là hơn một trăm email công việc.
Bên trong ghi rõ từng lần tôi sửa lỗi.
Từng lần tôi thức đêm.
Từng lần tôi thay người khác xử lý khủng hoảng.
Tệp cuối cùng.
Là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện với Thẩm Nguyệt Vi.
Tôi nghe lại lần cuối.
Giọng cô ta vang lên rõ ràng.
“Tôi hy vọng cô rời khỏi thành phố này.”
“Tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt anh ấy nữa.”
“Tôi và Dữ Thâm đã kết hôn rồi.”
Từng câu từng chữ.
Đủ để chứng minh ai mới là người chủ động gây sự.
Tôi không do dự.
Nhấn gửi.
Mười phút sau.
Email được gửi thành công.
Tôi khép máy tính.
Đi ngủ.
Trong khi đó.
Tại Đỉnh Thịnh.
Phòng họp tầng ba mươi hai.
Không khí ngột ngạt tới cực điểm.
Hơn hai mươi lãnh đạo cấp cao ngồi kín bàn họp.
Không ai dám lên tiếng.
Lục Dữ Thâm ngồi ở vị trí chủ tọa.
Sắc mặt lạnh tới đáng sợ.
“Vẫn chưa tìm được nguyên nhân?”
Không ai trả lời.
Ngay lúc ấy.
Tiếng thông báo email vang lên.
Thư ký mở ra.
Toàn bộ phòng họp lập tức yên lặng.
Người đầu tiên xem xong tài liệu.
Trực tiếp đứng bật dậy.
“Trời đất…”
“Tất cả đều do Tô Niệm Khâm làm?”
Một người khác lập tức giật lấy máy tính.
Sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Phần này là cô ấy sửa.”
“Phần này cũng là cô ấy làm.”
“Còn cả báo cáo này nữa.”
“Không phải do tổ dự án hoàn thành sao?”
Không ai trả lời.
Bởi vì đáp án đã nằm trước mắt.
Suốt bốn năm.
Có rất nhiều công lao.
Bị xem là thành tích tập thể.
Nhưng thực chất.
Người đứng phía sau lại là Tô Niệm Khâm.
Đúng lúc ấy.
Một lãnh đạo khác mở tệp ghi âm.
Giọng nói của Thẩm Nguyệt Vi vang lên khắp phòng họp.
Không khí lập tức chết lặng.
Sắc mặt mọi người vô cùng đặc sắc.
Có người nhìn về phía Lục Dữ Thâm.
Có người cúi đầu giả vờ xem tài liệu.
Không ai dám nói chuyện.
Bởi vì tất cả đều hiểu.
Tin đồn mấy ngày qua.
Hoàn toàn đảo ngược.
Không phải Tô Niệm Khâm dây dưa với Lục tổng.
Mà là người khác chủ động tìm tới cô.
Chaporia
Bình Luận (0)