Phòng họp im lặng đến đáng sợ.
Lục Dữ Thâm ngồi đó.
Từng tệp tài liệu được mở ra.
Từng email được đọc lên.
Từng dấu thời gian hiện rõ.
Hai giờ sáng.
Ba giờ sáng.
Bốn giờ sáng.
Vô số đêm thức trắng.
Vô số lần sửa chữa.
Vô số lần đứng phía sau chống đỡ cho cả dự án.
Anh nhìn những dòng chữ ấy.
Ánh mắt dần đỏ lên.
Bởi lần đầu tiên.
Anh nhìn thấy toàn bộ những gì cô đã làm.
Những thứ mà trước đây anh luôn cho là đương nhiên.
Bỗng nhiên trở nên chói mắt.
Thì ra.
Bốn năm qua.
Cô đã đứng phía sau anh lâu đến như vậy.
Mà anh lại chưa từng quay đầu nhìn kỹ.
Đúng lúc ấy.
Một lãnh đạo thấp giọng hỏi:
“Lục tổng.”
“Chuyện này nên xử lý thế nào?”
Lục Dữ Thâm đột nhiên đứng dậy.
Chiếc ghế phía sau phát ra tiếng động chói tai.
Anh cầm áo khoác.
Trực tiếp đi ra ngoài.
Không ai dám ngăn cản.
Trước khi cửa phòng họp đóng lại.
Mọi người chỉ nghe thấy một câu.
“Đi tìm cô ấy.”
“Ngay lập tức.”
Lần đầu tiên.
Trong giọng nói của Lục Dữ Thâm.
Xuất hiện sự hoảng loạn không thể che giấu.
7
Tôi ngã bệnh.
Không hề báo trước.
Buổi sáng vẫn còn ngồi trước máy tính sửa hồ sơ xin việc.
Đến chiều đã bắt đầu chóng mặt.
Tối đến.
Cả người nóng như lửa đốt.
Tôi cố gắng uống hai viên thuốc cảm rồi tiếp tục nằm nghỉ.
Nhưng đến nửa đêm.
Cuối cùng vẫn không chịu nổi.
Khi Đường Khả Nhiễm gọi video tới.
Vừa nhìn thấy mặt tôi, cô ấy lập tức hoảng hốt.
“Trời ơi!”
“Tô Niệm Khâm, mặt cậu sao trắng bệch thế này?”
“Tớ ổn.”
“Ổn cái đầu cậu!”
Mười lăm phút sau.
Đường Khả Nhiễm đã đập cửa phòng tôi như muốn phá luôn ổ khóa.
Cô ấy đưa tôi đến bệnh viện gần nhất.
Bác sĩ đo nhiệt độ.
Ba mươi chín độ sáu.
“Bệnh nhân bị sốt cao kéo dài.”
“Cơ thể suy nhược nghiêm trọng.”
“Lại còn có dấu hiệu viêm dạ dày mãn tính.”
“Tình trạng này kéo dài bao lâu rồi?”
Tôi còn chưa trả lời.
Đường Khả Nhiễm đã nổi nóng.
“Bao lâu?”
“Bốn năm!”
“Ngày nào cũng tăng ca!”
“Ngày nào cũng uống cà phê thay cơm!”
“Tối nào cũng thức đến hai ba giờ sáng!”
Bác sĩ nhìn tôi.
Ánh mắt đầy không đồng tình.
“Cô kiếm tiền hay kiếm bệnh vậy?”
Tôi cười gượng.
Không biết trả lời thế nào.
Sau khi truyền nước.
Tôi mơ màng ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ.
Tôi lại thấy những năm tháng ở Đỉnh Thịnh.
Thấy mình ôm laptop chạy theo Lục Dữ Thâm từ cuộc họp này sang cuộc họp khác.
Thấy mình thức trắng đêm sửa phương án.
Thấy mình chờ một câu trả lời mãi không tới.
Cho tới khi một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Niệm Niệm.”
Tôi bỗng mở mắt.
Ánh đèn trắng của bệnh viện chiếu vào mắt khiến tôi hơi choáng váng.
Ngoài cửa phòng bệnh.
Có hai người đang đứng.
Đường Khả Nhiễm khoanh tay trước ngực.
Đối diện cô ấy.
Là Lục Dữ Thâm.
Tôi khựng lại.
Không biết anh tới từ lúc nào.
Cũng không biết anh đứng đó bao lâu.
Nhưng nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh.
Có lẽ không ngắn.
“Tôi đã nói rồi.”
Đường Khả Nhiễm lạnh lùng lên tiếng.
“Anh còn tới làm gì?”
“Khả Nhiễm.”
“Đừng gọi tên tôi.”
Cô ấy cười lạnh.
“Lục tổng, anh không thấy mình rất buồn cười sao?”
“Lúc người ta ở bên cạnh thì coi là đương nhiên.”
“Bây giờ kết hôn rồi mới phát hiện không thể thiếu?”
Sắc mặt Lục Dữ Thâm tái đi.
Nhưng không phản bác.
Đường Khả Nhiễm càng nói càng tức.
“Anh biết cô ấy vào bệnh viện bao nhiêu lần không?”
“Anh biết dạ dày cô ấy hỏng từ khi nào không?”
“Anh biết mỗi lần tăng ca tới sáng, người cuối cùng còn ngồi trong văn phòng là ai không?”
“Anh biết cô ấy thích anh bao lâu không?”
Mỗi một câu.
Đều như dao đâm vào tim người nghe.
Tôi muốn lên tiếng ngăn lại.
Nhưng cổ họng khô khốc.
Không phát ra nổi âm thanh.
Ngoài cửa.
Lục Dữ Thâm vẫn đứng yên.
Cho tới khi Đường Khả Nhiễm nói xong.
Anh mới khàn giọng hỏi:
“Dạ dày cô ấy… nghiêm trọng lắm sao?”
Đường Khả Nhiễm cười.
Cười đến đỏ cả mắt.
“Anh thật sự không biết?”
“Có lần cô ấy đau đến ngất trong phòng họp.”
“Có lần xuất huyết dạ dày phải nhập viện.”
“Có lần vừa truyền nước vừa sửa báo cáo cho anh.”
“Anh không biết sao?”
Không khí lập tức yên tĩnh.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi nhìn thấy bàn tay Lục Dữ Thâm đang siết chặt.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
Ánh mắt anh cũng thay đổi.
Giống như lần đầu tiên nghe được những chuyện này.
Mà thực tế.
Có lẽ đúng là lần đầu tiên.
Bởi vì tôi chưa từng nói.
Cũng chưa từng muốn dùng sự hy sinh của mình để đổi lấy thương hại.
Đường Khả Nhiễm quay đầu nhìn tôi.
“Cậu tỉnh rồi?”
Tôi khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Cô ấy lập tức đi tới.
“Có đói không?”
“Tớ mua cháo cho cậu nhé.”
Tôi biết.
Cô ấy đang cố ý tránh đi.
Để lại không gian cho tôi và Lục Dữ Thâm.
Nhưng thật ra.
Tôi không muốn.
Sau khi Đường Khả Nhiễm rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Không ai nói chuyện.
Tiếng truyền dịch nhỏ giọt vang lên từng nhịp.
Cuối cùng.
Lục Dữ Thâm bước tới.
Ngồi xuống bên cạnh giường bệnh.
Khoảng cách rất gần.
Nhưng lại xa hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
“Em bệnh rồi.”
Anh nói.
Tôi bật cười.
Chaporia
Bình Luận (0)