“Lục tổng.”
“Bác sĩ vừa chẩn đoán xong.”
“Không cần anh nhắc lại.”
Sắc mặt anh cứng đờ.
Một lúc lâu mới nói:
“Anh không biết.”
Tôi nhìn anh.
“Không biết gì?”
“Không biết em từng nhập viện.”
“Không biết em đau dạ dày.”
“Không biết…”
Anh dừng lại.
Giọng khàn đi.
“Không biết em đã chịu nhiều như vậy.”
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Thật sự rất buồn cười.
Bốn năm.
Bốn năm trời.
Tôi ở ngay bên cạnh anh.
Vậy mà hôm nay anh lại nói anh không biết.
“Lục Dữ Thâm.”
Tôi nhìn trần nhà trắng toát.
Khẽ lên tiếng.
“Anh biết không?”
“Thật ra điều đáng buồn nhất không phải là anh không yêu tôi.”
Ánh mắt anh khựng lại.
Tôi tiếp tục.
“Tôi có thể chấp nhận chuyện anh không yêu tôi.”
“Nhưng tôi không chấp nhận được việc anh coi mọi thứ tôi làm là đương nhiên.”
Không khí bỗng trở nên nặng nề.
Nặng đến mức khiến người ta khó thở.
Rất lâu sau.
Tôi mới nghe thấy giọng nói khàn đặc của anh.
“Xin lỗi.”
Hai chữ ấy.
Tôi từng chờ rất lâu.
Nhưng khi thật sự nghe được.
Lại chẳng còn cảm giác gì.
“Không cần.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Anh không nợ tôi lời xin lỗi.”
“Bởi vì tất cả đều là tôi tự nguyện.”
“Nhưng từ nay về sau.”
“Tôi không muốn tiếp tục nữa.”
Tôi mở mắt.
Nhìn thẳng vào anh.
Lần đầu tiên.
Không còn bất kỳ lưu luyến nào.
“Lục Dữ Thâm.”
“Đừng làm phiền tôi nữa.”
“Coi như tôi cầu xin anh.”
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
Như thể bị ai đó đánh mạnh một quyền.
Anh ngồi đó rất lâu.
Không nói gì.
Cuối cùng.
Chỉ lặng lẽ lấy từ túi áo ra một phong bì.
Đặt lên tủ đầu giường.
“Tối qua anh tìm thấy cái này.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Là thư từ chức bản gốc.
Bên dưới còn có một chiếc chìa khóa.
Chìa khóa căn hộ cao cấp mà anh từng đưa cho tôi.
Ngày đó.
Anh nói:
“Sau này tăng ca muộn thì qua đây nghỉ.”
Tôi từng vui vẻ mất ngủ cả đêm.
Còn bây giờ.
Tôi cầm chiếc chìa khóa lên.
Nhẹ nhàng đặt trở lại tay anh.
“Trả anh.”
“Tôi không cần nữa.”
Lục Dữ Thâm nhìn chiếc chìa khóa.
Ánh mắt đỏ ngầu.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn không giữ được.
Chiếc chìa khóa rơi xuống nền gạch.
Phát ra tiếng vang rất khẽ.
Giống như thứ gì đó giữa chúng tôi.
Đã thật sự vỡ vụn.
Không thể nhặt lại nữa.
8
Sau khi xuất viện.
Tôi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Không đến Đỉnh Thịnh.
Không gặp đồng nghiệp cũ.
Cũng không trả lời bất kỳ tin nhắn nào liên quan đến Lục Dữ Thâm.
Tôi dành toàn bộ thời gian để chuẩn bị cho công việc mới.
Giống như muốn dùng bận rộn để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Nhưng có những chuyện.
Không phải muốn tránh là tránh được.
Ba ngày sau.
Khi tôi vừa kết thúc một cuộc phỏng vấn.
Đường Khả Nhiễm lại gọi tới.
Giọng nói vừa gấp vừa tức.
“Niệm Niệm!”
“Tên khốn đó tìm cậu chưa?”
Tôi ngẩn người.
“Ai?”
“Còn ai nữa?”
“Lục Dữ Thâm chứ ai!”
Tôi day trán.
“Chưa.”
“Vậy thì tốt.”
“Cậu tuyệt đối đừng gặp anh ta.”
Tôi cảm thấy kỳ lạ.
“Lại xảy ra chuyện gì?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó mới thấp giọng nói:
“Anh ta ly thân rồi.”
Tôi sững người.
“Ly thân?”
“Ừ.”
“Nghe nói dọn ra khỏi nhà ngay sau đêm tân hôn.”
Tôi không nói gì.
Trong lòng chỉ thấy hoang đường.
Người đàn ông vừa đăng giấy kết hôn chưa đầy nửa tháng.
Bây giờ lại ly thân.
Đường Khả Nhiễm tiếp tục:
“Nghe bảo vì cậu.”
“Tớ thấy anh ta thật sự điên rồi.”
Tôi cười nhạt.
“Không liên quan đến tôi.”
Nhưng tối hôm đó.
Tôi vẫn gặp anh.
Trời mưa phùn.
Khi tôi bước ra khỏi siêu thị.
Một chiếc xe quen thuộc đang đỗ bên đường.
Cửa kính hạ xuống.
Lộ ra khuôn mặt của Lục Dữ Thâm.
Anh gầy đi rất nhiều.
Quầng thâm dưới mắt cũng rõ rệt hơn trước.
“Tô Niệm Khâm.”
“Anh muốn nói chuyện.”
Tôi đứng yên vài giây.
Cuối cùng vẫn mở cửa xe.
Không phải vì mềm lòng.
Mà vì tôi biết.
Nếu hôm nay không nói rõ.
Anh sẽ không dừng lại.
Chiếc xe chậm rãi dừng bên bờ sông.
Bên ngoài là ánh đèn thành phố lấp lánh.
Bên trong lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Rất lâu sau.
Lục Dữ Thâm mới lên tiếng.
“Anh ly thân rồi.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
“Không cần báo cáo với tôi.”
“Anh nghĩ em nên biết.”
Tôi bật cười.
“Vì sao?”
“Vì em là nguyên nhân.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Lần đầu tiên thấy người đàn ông này mất bình tĩnh đến vậy.
“Lục Dữ Thâm.”
“Anh đừng đổ lỗi cho tôi.”
“Cuộc hôn nhân đó là anh tự chọn.”
Anh siết chặt vô lăng.
“Anh không yêu cô ấy.”
Tôi khựng lại.
Nhưng rất nhanh đã bật cười.
“Vậy thì sao?”
“Anh kết hôn với cô ấy vì lý do khác.”
“Là hợp tác thương mại.”
“Tập đoàn Thẩm gia và Đỉnh Thịnh có một dự án rất lớn.”
“Cuộc hôn nhân này vốn là một phần trong thỏa thuận.”
Tôi nhìn anh.
Thật lâu.
Sau đó chậm rãi hỏi:
“Anh muốn nói gì?”
“Muốn nói rằng cuộc hôn nhân đó không có tình yêu?”
“Muốn nói rằng anh bị ép?”
“Hay muốn nói rằng anh rất đáng thương?”
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
“Tô Niệm Khâm…”
“Anh nghĩ những điều đó có ý nghĩa sao?”
Tôi cắt ngang.
“Giấy kết hôn là thật.”
“Vợ anh là thật.”
Chaporia
Bình Luận (0)