“Đêm tân hôn cũng là thật.”
“Tôi cần quan tâm anh kết hôn vì yêu hay vì hợp đồng sao?”
Mỗi một câu.
Đều khiến sắc mặt anh càng khó coi.
Tôi nhìn anh.
Trong lòng lại vô cùng bình tĩnh.
Nếu là trước đây.
Có lẽ tôi sẽ đau.
Có lẽ sẽ khóc.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ thấy buồn cười.
“Anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”
Tôi hỏi.
Lục Dữ Thâm không trả lời.
“Từ đầu tới cuối.”
“Tôi chưa từng trách anh yêu người khác.”
“Tôi chỉ trách bản thân mình quá ngu.”
“Rõ ràng anh đã chọn người khác.”
“Vậy mà tôi vẫn chờ.”
Khoang xe lập tức yên lặng.
Chỉ còn tiếng mưa đập lên cửa kính.
Rất lâu sau.
Anh mới khàn giọng hỏi:
“Em thật sự không còn tin anh nữa sao?”
Tôi cười.
“Anh bảo tôi tin cái gì?”
“Tin rằng anh kết hôn nhưng không yêu vợ?”
“Hay tin rằng anh kết hôn xong mới phát hiện người mình muốn là tôi?”
Lục Dữ Thâm không nói được câu nào.
Tôi nhìn anh.
Cuối cùng vẫn nói ra điều đã giấu trong lòng rất lâu.
“Lục Dữ Thâm.”
“Anh không yêu Thẩm Nguyệt Vi.”
“Nhưng anh cũng không đủ yêu tôi.”
Câu nói ấy vừa dứt.
Không khí như bị đóng băng.
Bàn tay đang đặt trên vô lăng của anh run lên rõ rệt.
Tôi biết.
Mình đã nói trúng.
Nếu thật sự yêu.
Anh sẽ không để tôi chờ bốn năm.
Nếu thật sự yêu.
Anh sẽ không ký tên lên tờ giấy kết hôn đó.
Nếu thật sự yêu.
Anh sẽ không để mọi chuyện đi đến ngày hôm nay.
Rất lâu sau.
Tôi mới nghe thấy giọng anh.
Khàn đặc.
“Anh sai rồi.”
Tôi khẽ cười.
“Đúng.”
“Anh sai rồi.”
“Nhưng không phải sai với tôi.”
“Là sai với chính mình.”
Nói xong.
Tôi mở cửa xe.
Chuẩn bị xuống xe.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của Lục Dữ Thâm đột nhiên vang lên.
Tên người gọi hiện rõ trên màn hình.
Thẩm Nguyệt Vi.
Anh định tắt máy.
Nhưng cuộc gọi lại liên tục đổ tới.
Cuối cùng.
Anh nhấn nghe.
Giọng nói hoảng loạn của Thẩm Nguyệt Vi lập tức vang lên.
“Dữ Thâm!”
“Anh đang ở đâu?”
“Bên công ty xảy ra chuyện rồi!”
“Dữ liệu dự án bị lộ!”
“Bên kiểm toán đang điều tra!”
“Tại sao họ lại tìm tới em?”
“Dữ Thâm!”
“Anh nói gì đi!”
Sắc mặt Lục Dữ Thâm lập tức thay đổi.
Tôi nhìn anh.
Không hỏi thêm gì.
Bởi vì tôi hiểu.
Có vài bí mật.
Cuối cùng cũng sắp lộ ra ánh sáng.
Tôi xuống xe.
Không quay đầu.
Nhưng chưa đi được bao xa.
Điện thoại trong túi lại rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một câu.
【Tô Niệm Khâm.】
【Cô tưởng cô thắng rồi sao?】
【Nếu tôi rơi xuống, cô cũng đừng hòng sạch sẽ.】
Tôi nhìn dòng tin nhắn.
Sau đó bình tĩnh khóa màn hình.
Bầu trời phía xa bắt đầu nổi sấm.
Một cơn bão lớn.
Dường như sắp tới rồi.
9
Cơn bão mà tôi dự cảm.
Cuối cùng cũng tới.
Sáng hôm sau.
Khi vừa thức dậy.
Điện thoại đã bị vô số tin nhắn làm rung liên tục.
Tôi còn chưa kịp mở mắt.
Đường Khả Nhiễm đã gọi tới.
Giọng cô ấy khàn đặc.
“Niệm Niệm.”
“Đừng lên mạng.”
Tôi ngồi bật dậy.
Trong lòng chợt có dự cảm không lành.
“Xảy ra chuyện gì?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó gửi cho tôi một đường link.
Tôi mở ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy nội dung.
Toàn thân như đông cứng.
Là một đoạn video.
Video ghi lại cảnh tôi và Lục Dữ Thâm đứng dưới lầu khu trọ hôm đó.
Góc quay rất xấu.
Chỉ cắt đúng đoạn anh giữ tay tôi.
Còn phần tôi hất tay anh ra đã bị cắt bỏ hoàn toàn.
Người đăng còn cố tình gắn tiêu đề:
【Tiểu tam quấn lấy Lục tổng sau khi anh vừa kết hôn.】
Bên dưới.
Bình luận đã vượt quá mười nghìn.
【Ghê thật.】
【Nhìn mặt là biết loại hồ ly tinh.】
【Người ta có vợ rồi còn không buông tha.】
【Bảo sao chính thất phải tới tận nơi xử lý.】
【Loại người này nên bị đuổi khỏi ngành.】
Tôi lặng lẽ đọc hết.
Từng dòng.
Từng chữ.
Không biết từ lúc nào.
Đầu ngón tay đã lạnh ngắt.
Đường Khả Nhiễm ở đầu dây bên kia tức đến bật khóc.
“Đám khốn đó điên rồi!”
“Rõ ràng là Lục Dữ Thâm chủ động tìm cậu!”
“Tại sao lại biến thành cậu quấn lấy anh ta?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ tắt màn hình.
Bởi vì tôi biết.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Quả nhiên.
Buổi chiều.
Địa chỉ phòng trọ của tôi bị lộ.
Không biết ai đăng lên mạng.
Đến tối.
Trước cửa phòng đã xuất hiện một túi rác.
Bên trong toàn những thứ bẩn thỉu.
Kèm theo một tờ giấy.
Viết bằng mực đỏ.
【Tiểu tam không có kết cục tốt.】
Tôi nhìn tờ giấy.
Rất lâu không động.
Bỗng nhiên nhớ lại những năm qua.
Mình chưa từng chen chân vào bất kỳ mối quan hệ nào.
Cũng chưa từng làm chuyện gì trái lương tâm.
Vậy mà cuối cùng.
Lại trở thành người bị mắng nhiều nhất.
Đúng lúc ấy.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Là Đường Khả Nhiễm.
Cô ấy vừa bước vào đã ôm chầm lấy tôi.
“Không sao.”
“Tớ ở đây.”
Một câu đơn giản.
Khiến hốc mắt tôi bỗng nóng lên.
Những ngày qua.
Tôi vẫn luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng suy cho cùng.
Tôi cũng chỉ là một người bình thường.
Cũng sẽ đau.
Cũng sẽ tủi thân.
Đường Khả Nhiễm ở lại với tôi cả đêm.
Sáng hôm sau.
Sự việc càng lúc càng lớn.
Ngay cả công ty mới từng phỏng vấn tôi cũng gọi điện tới.
Giọng nói vô cùng khách sáo.
Chaporia
Bình Luận (0)