20px

“Xin lỗi cô Tô.”

“Hiện tại dư luận không phù hợp.”

“Chúng tôi quyết định tạm dừng quá trình tuyển dụng.”

Điện thoại cúp máy.

Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh.

Đường Khả Nhiễm tức đến ném luôn chiếc gối xuống đất.

“Con khốn Thẩm Nguyệt Vi!”

“Tớ dám cá chắc chắn là cô ta!”

Tôi lắc đầu.

“Không có bằng chứng.”

“Có bằng chứng hay không cũng chẳng quan trọng nữa!”

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của cô ấy reo lên.

Là Phương Tình.

Người từng làm cùng phòng với tôi.

Sau vài câu trao đổi.

Đường Khả Nhiễm bỗng mở loa ngoài.

Giọng Phương Tình vang lên.

“Tô Niệm Khâm có ở đó không?”

“Tớ đây.”

Tôi đáp.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó khẽ nói:

“Xin lỗi.”

Tôi ngẩn người.

“Tại sao lại xin lỗi?”

“Vì trước đây tớ cũng từng hiểu lầm cậu.”

“Cả công ty đều nghĩ cậu thích Lục tổng nên mới ở lại lâu như vậy.”

“Nhưng bây giờ…”

Giọng cô ấy nghẹn lại.

“Bọn tớ đều biết rồi.”

Tôi khựng lại.

“Biết gì?”

“Biết tất cả email mà cậu gửi.”

“Biết cậu đã làm bao nhiêu việc.”

“Biết cậu chưa từng lợi dụng chức vụ để tiếp cận anh ấy.”

“Cũng biết cậu chưa bao giờ vượt quá giới hạn.”

Rất lâu sau.

Phương Tình mới nói tiếp.

“Niệm Niệm.”

“Cậu không sai.”

“Ít nhất trong mắt bọn tớ.”

“Cậu không sai.”

Điện thoại cúp máy.

Nhưng trái tim tôi lại run lên dữ dội.

Bởi vì lần đầu tiên.

Có người đứng ra nói câu đó với tôi.

Tôi không sai.

Chiều hôm đó.

Một bài đăng mới xuất hiện trên mạng.

Là của Phương Tình.

Sau đó là các đồng nghiệp cũ khác.

Họ lần lượt đăng ảnh tăng ca.

Đăng email công việc.

Đăng những lần tôi giúp họ xử lý khủng hoảng.

Không ai bênh vực chuyện tình cảm.

Bởi vì tình cảm vốn không có đúng sai.

Nhưng tất cả đều chứng minh một điều.

Tô Niệm Khâm không phải tiểu tam.

Cô ấy là người làm việc chăm chỉ nhất phòng dự án.

Dư luận bắt đầu đổi chiều.

Nhưng chưa đủ.

Bởi vì đoạn video kia vẫn còn đó.

Cho đến tối.

Một cuộc họp báo bất ngờ được tổ chức.

Người xuất hiện.

Là Lục Dữ Thâm.

Toàn bộ mạng xã hội lập tức bùng nổ.

Trong khung hình.

Anh mặc vest đen.

Sắc mặt tiều tụy hơn trước rất nhiều.

Ngay câu đầu tiên.

Anh đã nói:

“Tôi tới đây để làm rõ một chuyện.”

“Tô Niệm Khâm chưa từng chen chân vào cuộc hôn nhân của tôi.”

Hiện trường lập tức xôn xao.

Tôi ngồi trước màn hình.

Ngón tay vô thức siết chặt.

Giọng nói của anh tiếp tục vang lên.

“Từ đầu tới cuối.”

“Người chủ động tìm cô ấy là tôi.”

“Người không rõ ràng cũng là tôi.”

“Người khiến cô ấy bị tổn thương vẫn là tôi.

“Cô ấy không nợ tôi điều gì.”

“Ngược lại.”

“Tôi nợ cô ấy một lời xin lỗi.”

Không khí yên lặng.

Ngay cả các phóng viên cũng sững sờ.

Bởi vì không ai ngờ.

Một người như Lục Dữ Thâm lại công khai nhận lỗi trước toàn bộ truyền thông.

Tôi nhìn màn hình.

Đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.

Không phải vì muốn tha thứ.

Cũng không phải vì còn yêu.

Mà bởi cuối cùng.

Có người nói ra sự thật.

Sự thật mà tôi đã giữ trong lòng suốt bốn năm.

Cuộc họp báo kết thúc.

Nửa giờ sau.

Tin tức mới lại nổ ra.

Thẩm Nguyệt Vi bị triệu tập điều tra.

Lý do là làm giả tài liệu trong dự án hợp tác.

Đồng thời bị nghi ngờ đứng sau vụ phát tán video và tiết lộ thông tin cá nhân.

Toàn bộ mạng xã hội lập tức đảo chiều.

Những người từng mắng tôi.

Bắt đầu quay sang chỉ trích cô ta.

Tôi nhìn tất cả.

Trong lòng lại chẳng thấy vui.

Bởi vì những tổn thương đã gây ra.

Không phải vài lời xin lỗi là có thể xóa sạch.

Đêm khuya.

Tôi chuẩn bị đi ngủ.

Bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.

Mở hé rèm nhìn xuống.

Dưới ánh đèn đường.

Có một người đàn ông đứng đó.

Là Lục Dữ Thâm.

Anh không gọi điện.

Không nhắn tin.

Chỉ lặng lẽ đặt một túi đồ trước cửa tòa nhà.

Sau đó quay người rời đi.

Tôi đợi anh đi khuất.

Mới xuống lấy.

Bên trong là thuốc dạ dày.

Loại thuốc tôi từng uống suốt ba năm.

Kèm theo một tờ giấy nhỏ.

Trên đó chỉ có một câu.

“Nhớ ăn cơm đúng giờ.”

Nhìn dòng chữ quen thuộc ấy.

Tôi đứng thật lâu trong màn đêm.

Lần đầu tiên.

Không biết nên khóc.

Hay nên cười.

10

Một tháng sau.

Tôi rời khỏi thành phố.

Không phải vì chạy trốn.

Mà vì muốn bắt đầu lại.

Công việc mới của tôi nằm ở một thành phố ven biển phía Nam.

Không quá phồn hoa.

Không quá náo nhiệt.

Nhưng rất yên bình.

Ngày đầu tiên chuyển tới.

Tôi thuê một căn hộ nhỏ nhìn thẳng ra biển.

Mỗi sáng mở cửa sổ.

Đều có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ.

Đường Khả Nhiễm từng nói.

“Tô Niệm Khâm, cậu nên sống cho mình một lần.”

Lúc đó tôi không hiểu.

Bây giờ mới hiểu.

Hóa ra cuộc sống không có Lục Dữ Thâm.

Cũng không tệ như tôi từng tưởng tượng.

Tôi bắt đầu học nấu ăn.

Học đi ngủ trước mười một giờ.

Học từ chối tăng ca vô nghĩa.

Thậm chí còn đăng ký một lớp yoga.

Mỗi ngày đều bận rộn.

Nhưng rất thoải mái.

Thỉnh thoảng.

Tôi vẫn nhận được tin tức về thành phố cũ.

Đường Khả Nhiễm chính là nguồn tin đáng tin cậy nhất.

“Tô Niệm Khâm!”

“Tớ vừa nghe chuyện lớn!”

Tiếng cô ấy vang lên trong điện thoại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...