Cuối cùng chỉ trả lời:
【Đã biết.】
Đó là tin nhắn đầu tiên tôi chủ động hồi đáp sau hơn một năm.
Buổi tối.
Đường Khả Nhiễm gọi tới.
Vừa nghe tôi kể xong đã hét lên.
“Trời ơi!”
“Cậu trả lời thật luôn?”
“Tớ còn tưởng đời này cậu sẽ mặc kệ anh ta.”
Tôi bật cười.
“Chỉ là trả lời tin nhắn thôi.”
“Đừng kích động.”
Đường Khả Nhiễm hừ một tiếng.
“Tin tớ đi.”
“Lục Dữ Thâm chắc đang vui đến mất ngủ.”
Quả nhiên.
Tối hôm đó.
Điện thoại lại sáng lên.
【Ngủ ngon.】
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Khóe môi bất giác cong lên.
Nhưng vẫn không trả lời.
Mọi chuyện bắt đầu như vậy.
Không quá gần.
Cũng không quá xa.
Lục Dữ Thâm chưa từng nhắc lại chuyện tình cảm.
Chỉ lặng lẽ xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Ví dụ như mỗi lần tôi tới thành phố cũ công tác.
Trong khách sạn luôn có sẵn thuốc dạ dày đúng loại tôi dùng.
Ví dụ như khi tôi gặp đối tác khó chơi.
Sáng hôm sau sẽ nhận được một bản phân tích chi tiết trong email.
Ví dụ như vào ngày sinh nhật.
Anh chỉ gửi một câu:
【Chúc em vui vẻ.】
Không có hoa.
Không có quà.
Không có những lời khiến người khác áp lực.
Giống như anh thật sự đã học được cách tôn trọng tôi.
Nửa năm sau.
Tôi trở lại thành phố cũ lâu hơn.
Công ty mở chi nhánh mới.
Tôi được điều về làm giám đốc dự án.
Ngày nhận quyết định bổ nhiệm.
Người đầu tiên gọi điện chúc mừng là Đường Khả Nhiễm.
Người thứ hai.
Là Lục Dữ Thâm.
“Chúc mừng.”
Anh nói.
“Tô tổng.”
Tôi bật cười.
“Lục tổng khách sáo quá.”
Đầu dây bên kia cũng cười.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Chúng tôi nói chuyện tự nhiên như những người bạn cũ.
Không còn căng thẳng.
Không còn tổn thương.
Cũng không còn những kỳ vọng khiến người ta nghẹt thở.
Một tháng sau.
Anh mời tôi ăn cơm.
Tôi đồng ý.
Trong bữa ăn.
Lục Dữ Thâm đột nhiên hỏi:
“Niệm Niệm.”
“Nếu em gặp người phù hợp hơn.”
“Em sẽ kết hôn chứ?”
Tôi ngẩng đầu.
“Có thể.”
Khóe môi anh cứng lại.
Nhưng vẫn cười.
“Vậy thì tốt.”
“Ít nhất em đã không còn vì anh mà từ chối hạnh phúc.”
Không hiểu vì sao.
Nghe câu đó.
Tôi lại thấy sống mũi hơi cay.
Bởi vì tôi biết.
Người đàn ông trước mặt thật sự đã thay đổi.
Nếu là trước đây.
Anh sẽ giữ lấy.
Sẽ ép tôi ở lại.
Sẽ không chịu buông tay.
Nhưng bây giờ.
Anh chỉ mong tôi được hạnh phúc.
Cho dù người bên cạnh không phải anh.
Đêm đó.
Sau khi ăn xong.
Hai người cùng đi bộ bên bờ sông.
Gió đêm rất nhẹ.
Ánh đèn phản chiếu trên mặt nước.
Tôi bỗng lên tiếng:
“Lục Dữ Thâm.”
“Ừ?”
“Nếu tôi không quay lại thì sao?”
Anh im lặng vài giây.
Sau đó cười.
“Vậy anh sẽ chúc em hạnh phúc.”
“Tô Niệm Khâm.”
“Anh đã từng làm sai rất nhiều chuyện.”
“Nhưng anh không muốn vì yêu em mà tiếp tục ích kỷ.”
“Cho nên nếu người làm em hạnh phúc không phải anh…”
Anh nhìn mặt sông xa xa.
Giọng rất nhẹ.
“Anh cũng chấp nhận.”
Tôi đứng yên.
Không nói gì.
Nhưng trái tim lại run lên dữ dội.
Bởi vì lần đầu tiên.
Tôi cảm nhận được.
Anh thật sự yêu tôi.
Không phải kiểu yêu chiếm hữu.
Không phải kiểu yêu muốn giữ lại bằng mọi giá.
Mà là yêu đến mức sẵn sàng tôn trọng lựa chọn của tôi.
Mùa xuân năm sau.
Tôi bị cảm.
Sốt nhẹ.
Đường Khả Nhiễm bận công tác.
Không thể tới chăm sóc.
Buổi tối.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa.
Lục Dữ Thâm đang đứng bên ngoài.
Trên tay là cháo nóng và thuốc.
“Tôi nghe Khả Nhiễm nói em bị bệnh.”
Tôi nhìn anh.
Bỗng nhiên bật cười.
“Lục tổng.”
“Anh có biết bây giờ anh giống gì không?”
“Giống gì?”
“Giống người đang theo đuổi tôi.”
Anh ngẩn người.
Sau đó cũng bật cười.
“Vậy em cho theo đuổi không?”
Gió đêm khẽ thổi qua.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Nhìn sự cẩn thận.
Nhìn sự kiên nhẫn.
Nhìn cả những thay đổi trong suốt hai năm qua.
Cuối cùng.
Tôi nghiêng người tránh sang một bên.
“Vào đi.”
Chỉ hai chữ.
Đã khiến ánh mắt anh lập tức sáng lên.
Một năm sau nữa.
Chúng tôi đăng ký kết hôn.
Không có lễ cưới xa hoa.
Không có truyền thông.
Chỉ có vài người bạn thân chứng kiến.
Sau khi nhận giấy chứng nhận.
Lục Dữ Thâm nhìn tôi rất lâu.
Lâu đến mức hốc mắt đỏ lên.
Tôi bật cười.
“Anh khóc cái gì?”
Anh siết chặt tay tôi.
“Anh chỉ cảm thấy…”
“May mắn.”
“May mắn vì em còn cho anh cơ hội.”
Tôi không nói gì.
Chỉ nắm lại tay anh.
Buổi tối.
Tôi đăng một tấm ảnh lên vòng bạn bè.
Trong ảnh.
Hai cuốn giấy đăng ký kết hôn nằm cạnh nhau.
Lần này.
Người đăng là tôi.
Phía dưới chỉ có một câu ngắn gọn.
“Quãng đời còn lại, xin cùng nhau học cách yêu tử tế.”
Một phút sau.
Lục Dữ Thâm chia sẻ lại bài đăng.
Không viết thêm gì.
Chỉ lặng lẽ thả một trái tim màu đỏ.
Giống hệt tôi của hai năm trước.
Chỉ khác là lần này.
Người nhận được trái tim ấy.
Cuối cùng cũng là tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)