Lò sưởi âm tường ở góc nhà…

Từng chi tiết một.

Đều là những sở thích tôi từng vô tình nhắc tới trong lúc trò chuyện.

Sáng sớm hôm sau.

Vừa mở cửa.

Tần Độ đã đứng ngoài cửa, trong tay còn ôm một bó hoa.

“Anh tới từ lúc nào vậy? Sao không gõ cửa?”

Lúc này tôi mới nhìn thấy người đứng phía sau anh.

Cười nói:

“Chào buổi sáng, Quý thúc.”

Quý thúc cười híp mắt nhìn tôi.

Có lẽ biết Tần Độ sẽ không chủ động mở miệng.

Ông lập tức thao thao bất tuyệt:

“Sớm lắm nha, bốn giờ sáng đã dậy rồi. Trước tiên đi tắm, sau đó chọn quần áo, ngay cả bó hoa cũng tự tay gói đó.”

Ông giơ hai ngón tay lên.

Cười đến mức chẳng nhìn thấy mắt đâu nữa:

“Tối qua về nhà còn phá lệ chủ động nói với bà cụ hai câu. Làm bà vui đến cả đêm không ngủ được.”

Tối qua.

Trước khi lên lầu, Tần Độ đột nhiên quay lại.

Nghiêm túc hỏi ông:

Làm thế nào để theo đuổi con gái?

Ôi trời.

Ông già như ông làm sao biết người trẻ bây giờ theo đuổi con gái kiểu gì?

Thế là ông và vợ mỗi người đeo một cặp kính lão.

Lên mạng tìm kiếm.

Còn Tần Độ thì ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn hai người.

Khi Quý thúc kể những chuyện đó.

Vành tai Tần Độ lại bất giác đỏ lên.

“Giỏi lắm!”

Tôi nhận lấy bó hoa, không nhịn được khen anh:

“Hôm qua nói với bà nội hai câu, hôm nay chúng ta nâng cấp lên bốn câu được không?”

Tần Độ ngoan ngoãn gật đầu:

“Được.”

Thật ra tôi đã sớm nhận ra.

Tần Độ chỉ giả vờ thả lỏng và bình thường khi ở trước mặt tôi.

Anh có thể yên lặng ở cạnh tôi cả ngày.

Nói chuyện, tiếp xúc, đến gần đều không có vấn đề.

Nhưng một khi bước ra khỏi thế giới nhỏ này.

Anh lại trở về trạng thái khép kín.

Trong quãng thời gian tiếp xúc sau đó.

Tôi có ý thức để bản thân trở thành cây cầu.

Giúp anh từng chút từng chút mở rộng về phía thế giới bên ngoài.

Trước đây khi trò chuyện.

Tần Độ từng nói lúc còn rất nhỏ.

Gia đình vì bất lực nên đã từng dùng những phương pháp cực đoan để kích thích anh.

Kết quả lại khiến anh để lại bóng ma tâm lý sâu sắc hơn.

Cho nên tôi chưa từng ép buộc anh.

Cũng không vội vàng muốn anh mở lòng với thế giới của mình.

Công viên lúc hoàng hôn.

Hiệu sách vắng người.

Cửa hàng tiện lợi vào buổi tối.

Thỉnh thoảng anh cũng sẽ cùng tôi đi dạo.

Khi trạng thái của anh tốt hơn.

Tôi sẽ nhẹ nhàng đẩy thêm một bước nhỏ:

“Hay là thử nói với người ta một câu cảm ơn thôi?”

Tôi không đặt quá nhiều kỳ vọng:

“Nếu không muốn nói cũng không sao.”

Tần Độ nắm lấy tay tôi.

Đầu ngón tay hơi cong lại.

Nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, nhẹ giọng nói lời cảm ơn.

Đợi nhân viên cửa hàng quay người rời đi.

Mắt mày tôi cong cong.

Giơ tay lên vỗ tay nho nhỏ trước mặt anh:

“Vừa rồi anh giỏi lắm luôn.”

Tần Độ cúi mắt.

Đầu ngón tay khẽ cọ lên mu bàn tay tôi.

Giọng nói rất thấp.

Nhưng lại vô cùng nghiêm túc.

“Em… em vừa rồi không sợ.”

Anh dừng một chút.

Nhanh chóng nhìn tôi một cái.

Rồi lại lập tức cúi đầu.

Nhỏ giọng bổ sung:

“Ở bên em thì không sợ.”

9

Cuối tuần, trường có giải bóng rổ liên khoa.

Chị khóa trên phụ trách tổ chức xem thi đấu đã bắt đầu mời tôi nhất định phải tới từ một tuần trước.

Tôi không từ chối được, đành phải từ chối lời hẹn của Tần Độ.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Cuối cùng anh chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Tim tôi mềm nhũn.

Nghĩ bụng chờ trận đấu kết thúc sớm một chút rồi sẽ lập tức đi tìm anh.

Sân bóng đông nghịt người.

Tiếng reo hò hết đợt này đến đợt khác.

Tôi ngồi trên khán đài, ánh mắt bỗng khựng lại.

Cho đến khi trận đấu bắt đầu, tôi nhìn thấy Hạ Tầm trong đội bóng đối diện.

Tôi không để ý.

Tiếp tục nhắn tin với Tần Độ trên điện thoại.

Cho đến khi cả sân đột nhiên bùng nổ tiếng reo hò, tôi mới ngẩng đầu nhìn lên.

Hạ Tầm vừa thi đấu xong một hiệp.

Trước ánh mắt của toàn bộ khán giả, anh ta đi thẳng về phía tôi.

Anh ta như không coi ai ra gì, bước tới trước mặt tôi rồi tự nhiên như quen từ lâu:

“Không ngờ lại gặp cậu ở đây.”

Anh ta vắt chiếc khăn trắng trên vai, rồi ngồi xuống chỗ trống bên cạnh tôi.

Những ánh mắt xung quanh như kim châm đổ dồn tới.

Kèm theo vô số tiếng bàn tán khe khẽ.

Tôi úp điện thoại xuống, nhìn anh ta:

“Tôi có bạn trai rồi.”

Hạ Tầm chống khuỷu tay lên đùi.

Nghe vậy liền quay đầu nhìn tôi.

Anh ta cười:

“Thật sao? Cũng không cần phải như vậy…”

Khóe môi anh ta cong lên đầy thờ ơ.

Lộ ra vài phần tự tin chắc chắn.

“Không sao, làm bạn thôi mà. Tôi nghe nói cậu giành giải nhất cuộc thi tranh biện, rất giỏi.”

Tôi nhìn anh ta một cái.

Chỉ cảm thấy khó hiểu.

May mà Tần Độ không họ Hạ.

Tôi sắp mất sạch thiện cảm với cái họ này rồi.

10

Khi tôi đến chỗ ở của Tần Độ.

Không biết anh đã đợi bao lâu.

Đến cả đèn cũng không bật.

Tôi lao tới ôm chầm lấy anh như gấu koala, giọng mềm mại:

“Xin lỗi xin lỗi, em tới muộn rồi.”

Cả người anh cứng đờ trong thoáng chốc.

Rất lâu sau mới giơ tay lên, khẽ chạm vào lưng tôi:

“Không sao… Anh… anh có thứ muốn tặng em.”

Nói xong.

Anh đứng dậy, kéo tôi đi lên lầu.

Ở góc rẽ bên trái tầng hai.

Là một phòng tập cực lớn.

Tần Độ ngồi trước cây đàn piano.

Ánh đèn trắng ấm áp bao trùm lấy anh.

Những ngón tay thon dài đặt lên phím đàn.

Mỗi động tác nâng tay, chuyển ngón hay nhấn phím đều đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...