Tôi nghe đến mức mê mẩn.

Thật ra tôi không hiểu âm nhạc.

Nhưng trước đây Tần Độ từng gửi cho tôi một đoạn ghi âm anh chơi đàn.

Lúc đó tôi đã cho một giáo viên rất am hiểu nhạc lý nghe thử.

Liên tiếp mấy ngày sau, thầy đều hỏi tôi người chơi đàn đó là ai.

Cho nên tôi biết.

Trình độ piano của Tần Độ hoàn toàn không phải người bình thường có thể đạt tới.

Khi ấy tôi còn cười đùa với anh:

“Nếu có ngày nào đó được nghe anh chơi trực tiếp một bản nhạc, vậy thì em chết ngay sau đó cũng mãn nguyện.”

Không ngờ.

Anh vẫn nhớ hết.

Tần Độ dừng tay.

Tôi còn chưa hoàn hồn thì anh đã đưa tay kéo nhẹ tay áo tôi.

Tôi cảm thán một câu.

Lại không nhịn được véo mặt anh:

“Sao lại hay như vậy chứ? Nếu có ngày nào đó được nhìn thấy anh biểu diễn piano trên sân khấu…”

Vừa nói ra tôi đã khựng lại.

Lập tức nhận ra mình nói sai.

Tôi hung dữ giả vờ tức giận:

“Đáng ghét, âm nhạc hay như vậy đương nhiên chỉ mình em mới xứng được nghe. Em muốn độc chiếm!”

Tần Độ cong cong khóe môi.

Đang định nói gì đó.

Bỗng dưới lầu truyền tới một giọng nói.

“Tần Độ? Có ở đây không?”

Tôi thò đầu ra:

“Ai vậy? Ai đang tìm anh thế?”

Sắc mặt Tần Độ đột nhiên tái nhợt.

Bắt đầu bồn chồn lo lắng.

Anh đột ngột đứng dậy.

Nắm chặt tay tôi rồi kéo vào sâu trong phòng.

Anh bất an lặp đi lặp lại điều gì đó.

Tôi ghé sát mới nghe rõ.

Chỉ nghe thấy anh luôn miệng nói:

“Của em… của em… của em…”

Lúc này tôi mới phát hiện.

Trong phòng tập còn có một phòng ngủ chính.

Tần Độ đứng ngoài cửa.

Ánh mắt cầu xin nhìn tôi:

“Đừng… đừng ra ngoài.”

“Được được được.”

Tôi dỗ dành anh:

“Anh đi làm việc đi, em sẽ không ra ngoài.”

Ngay trước khi Hạ Tầm đẩy cửa phòng đàn ra.

Tần Độ nhanh chóng bước ra ngoài rồi đóng chặt cửa lại.

“Có chuyện gì?”

Anh nhìn Hạ Tầm, giọng nói có phần gấp gáp.

Nhìn bộ dạng như sói bảo vệ thức ăn của Tần Độ.

Hạ Tầm cảm thấy khó hiểu:

“Trong phòng cậu có phụ nữ à?”

Anh ta không hỏi.

Mà đang khẳng định.

Lúc bước vào nhà.

Anh ta đã nhìn thấy trước cửa có một đôi giày thể thao nữ.

Đó là thứ trước đây tuyệt đối không thể xuất hiện trong nhà Tần Độ.

Ánh mắt Tần Độ khẽ dao động.

Mím môi nói:

“Không liên quan đến anh.”

Hạ Tầm cố tình châm chọc:

“Bà nội biết không? Đừng tùy tiện dẫn loại phụ nữ không đứng đắn nào về nhà.”

Ánh mắt Tần Độ lập tức lạnh như băng:

“Cô ấy không phải phụ nữ không đứng đắn.”

“Anh mới là đàn ông không đứng đắn.”

Hạ Tầm rất thích quen bạn gái.

Từ thời cấp ba đã vậy rồi.

“Được thôi.”

Anh ta tự chuốc mất mặt, đưa tay sờ mũi:

“Tùy cậu. Nhớ dùng biện pháp an toàn.”

Nói xong quay người bỏ đi.

Tần Độ đột nhiên gọi anh ta lại:

“Dự án Nam Thự mà nhà họ Hạ luôn muốn có.”

“Em sẽ nói với bà nội.”

Hạ Tầm nhướng mày.

Tên ngốc này tự nhiên lại nhét cho anh ta một dự án lớn.

Nhưng đã cho thì Hạ Tầm vui vẻ nhận lấy.

“Cảm ơn.”

“Dự án Nam Thự…”

Tần Độ dừng một chút:

“Đổi lấy những thứ anh từng tặng em.”

“Chúng ta coi như không ai nợ ai.”

Hạ Tầm ngẫm nghĩ.

Anh ta từng tặng Tần Độ thứ gì tốt đẹp sao?

Phần lớn đều là những món đồ vô dụng bị anh ta ném qua.

Làm gì có thứ gì đáng giá.

Anh ta không để tâm, xua tay rồi bước đi:

“Được, coi như hòa nhau.”

11

Phòng ngủ chính trong phòng tập của Tần Độ có đủ mọi thứ.

Giống như căn cứ bí mật của riêng anh vậy.

Tôi nhìn thấy trên giá sách một cuốn sách rất quen mắt.

Đang định đưa tay lấy xuống.

Thì bất ngờ bị ai đó ôm chặt từ phía sau.

Hơi thở lạnh nhạt của Tần Độ lập tức bao trùm lấy tôi.

Tôi có thể cảm nhận được sự bất an mãnh liệt của anh.

Nhưng lại không đoán được nguyên nhân.

Tần Độ…

Vừa rồi đã gặp ai sao?

Tôi không hỏi.

Chỉ xoay người ôm lấy anh.

Siết chặt anh trong lòng.

Khi Tần Độ dần bình tĩnh lại.

Trời cũng đã tối.

Bụng tôi réo lên một tiếng.

Chỗ ở của Tần Độ không cho phép người lạ xuất hiện.

Đương nhiên cũng không có dì giúp việc nấu ăn.

Tôi còn đang nghĩ tối nay ăn gì.

Thì Tần Độ đã xắn tay áo lên.

Trong lúc còn kinh ngạc.

Tôi chọc chọc cánh tay anh:

“Em muốn ăn lẩu xào cay.”

Tần Độ rõ ràng sửng sốt.

Lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt mờ mịt:

“Lẩu xào cay?”

Tôi ngoắc tay với anh.

Anh cúi người lại gần.

Hai chúng tôi kề đầu vào nhau xem video hướng dẫn.

Một lúc lâu sau.

Tần Độ ngẩng đầu.

Kiên định gật đầu:

“Biết làm.”

Nguyên liệu được giao đến rất nhanh.

Tần Độ làm theo hướng dẫn.

Động tác nghiêm túc như đang giải đề bài.

Dầu nóng lên.

Cho hành, gừng và tỏi vào phi thơm.

Sau đó múc một muỗng lớn gia vị lẩu cho vào.

Để lửa nhỏ từ từ xào tan.

Dầu đỏ dần dần tiết ra.

Mùi thơm cay nồng xộc thẳng vào mũi.

Lúc bày ra đĩa.

Anh còn rắc thêm chút mè trắng và hành lá thái nhỏ.

Màu sắc tươi sáng đến chói mắt.

Tần Độ không ăn cay.

Làm xong món ăn.

Anh mắt đỏ hoe bê lên bàn:

“Sầm Sầm, ăn được rồi.”

Sự thật chứng minh.

Khả năng học tập của anh cực kỳ mạnh.

Hơn nữa có lẽ do đã quen với tính cách quy củ.

Nên anh sẽ không mắc những lỗi ngẫu hứng mà người bình thường thường gặp khi nấu ăn.

Tôi ăn thử một miếng.

Hai mắt lập tức sáng lên.

Giơ ngón tay cái về phía anh.

Tôi đói quá rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...