Cứ thế ăn liên tục không ngừng.
Tần Độ ngồi đối diện.
Vừa xoắn ngón tay vừa đột nhiên hỏi:
“Em có… ghét kẻ trộm không?”
Tôi tu một ngụm lớn Coca.
Sảng khoái vô cùng.
Tranh thủ trả lời:
“Đương nhiên ghét rồi. Hồi nhỏ em có một chiếc xe đạp cực kỳ đẹp. Để ngoài hành lang nhà một đêm, sáng hôm sau đã bị trộm mất. Em tức muốn chết luôn. Khi đó còn thề rằng nếu bắt được tên trộm, em nhất định sẽ băm hắn thành tám khúc.”
Tôi vừa ăn vừa nói.
Không hề nhận ra Tần Độ ở phía đối diện sắp khóc đến nơi rồi.
12
Vài ngày sau.
Hạ Tầm kết thúc buổi tập luyện.
Từ cổng Đông đi ra, vẻ mặt mất kiên nhẫn nhìn đồng hồ.
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói rất lớn.
Phạm Miêu Miêu đang nói điện thoại:
“Người đẹp mau tới đón tớ đi. Nhất định trong hai ngày phải ăn hết mọi món ngon ở Đại học B.”
Không biết đầu dây bên kia nói gì.
Cô ấy vui vẻ nhảy cẫng lên.
Hạ Tầm nheo mắt.
Ngậm điếu thuốc, chậc một tiếng.
Mẹ kiếp.
Con bé mập yêu qua mạng của anh ta sao lại tìm tới Đại học B rồi?
Theo lý mà nói.
Để tránh bị cô bám lấy.
Hạ Tầm nên chọn cách tránh mặt.
Nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào.
Anh ta lại chặn trước mặt cô.
“Đào Đào?”
Phạm Miêu Miêu đột nhiên nhìn thấy một anh chàng đẹp trai từ trên trời rơi xuống.
Suýt chút nữa choáng váng.
Cô chống tay vào tường, khó hiểu hỏi:
“Đào Đào gì cơ?”
Hạ Tầm nhìn kỹ cô.
Phát hiện có lẽ do chất lượng video và ánh sáng hôm đó không tốt.
Con bé mập này thật ra trắng trẻo tròn trịa.
Ngoài đời nhìn còn khá đáng yêu.
Anh ta kiên nhẫn hơn một chút:
“Tôi là Hạ Tầm…”
Nhớ ra điều gì đó.
Anh ta xấu hổ đến mức gần như phải nghiến răng mới nói được cái nickname kia:
“Mì bò Khang Sư Phó đang bỏ trốn…?”
Phạm Miêu Miêu chẳng biết Hạ Tầm là ai.
Cũng chẳng biết Đào Đào nào.
Nhưng nickname này thì cô biết.
Lập tức nói:
“Hạ Tầm gì chứ? Nhưng sao anh biết nickname của bạn cùng phòng tôi?”
Cô cười ha hả:
“Buồn cười lắm đúng không? Tôi nói cho anh biết, bạn cùng phòng tôi là một người siêu…”
Cô còn chưa nói hết câu.
Đã thấy biểu cảm trên mặt Hạ Tầm cứng đờ trong nháy mắt.
Anh ta nhìn chằm chằm Phạm Miêu Miêu.
Từng chữ một.
Không dám tin nổi:
“Cô nói cái gì?”
13
“Không liên quan tới tôi đâu nha.”
Phạm Miêu Miêu đứng sau lưng tôi.
Giơ tay xin tha.
Trước mặt tôi.
Là Hạ Tầm với vẻ mặt hoàn toàn mất bình tĩnh.
“Anh nhầm rồi phải không?”
Tôi có chút không chắc chắn mở miệng:
“Người yêu qua mạng của tôi là Tần Độ. Tôi từng xem điện thoại của anh ấy, toàn bộ lịch sử trò chuyện suốt ba năm đều còn đó.
”
Hạ Tầm cười tự giễu:
“Đương nhiên rồi. Thứ gì cậu ta muốn, tôi chẳng phải đều chỉ có thể ngoan ngoãn dâng lên sao?”
“Tôi lấy đâu ra tư cách chống lại cậu ta? Chống lại nhà họ Tần?”
“Đừng nói là một chiếc điện thoại.”
“Cho dù nhà họ Tần muốn mạng tôi, ba tôi cũng sẽ không do dự mà dâng tôi lên.”
“Khi tôi nói chuyện với cô, cậu ta từng nghe thấy giọng nói của cô.”
“Khi đó cậu ta chẳng có cảm nhận gì với bất cứ thứ gì.”
“Duy chỉ lúc nghe thấy giọng cô mới ngẩng đầu lên.”
“Bà cụ nhà họ Tần đã tự quyết định đưa điện thoại của tôi… cùng với cô cho cậu ta.”
“Tại sao cô không nghĩ xem?”
“Trên đời này làm gì có nhiều sự trùng hợp như vậy?”
“Vừa hay có một người dùng cái tên giả Hạ Tầm.”
“Vừa hay cũng học ở Đại học B.”
“Vừa hay tôi lại biết nickname của cô.”
“Thật ra tôi vẫn luôn chờ đến ngày hẹn ba năm.”
“Tôi nghĩ với tính cách của cậu ta, chắc chắn sẽ không dám gặp mặt cô ngoài đời.”
“Tôi không ngờ cậu ta lại lừa được cô tới đây.”
Tôi rất khó tin.
Từng câu từng chữ của anh ta đang nghiền nát nhận thức của tôi.
Thảo nào…
Thảo nào hôm đó Tần Độ lại hỏi tôi câu hỏi ấy.
Vậy nên…
Thật sự là anh sao…
Ngay giây tiếp theo.
Có người khẽ kéo tay áo tôi.
Vừa quay đầu lại.
Tôi đã đối diện với đôi mắt đỏ hoe của Tần Độ.
Đầu ngón tay anh khẽ nắm lấy tay áo tôi.
Hàng mi cũng đã ướt.
Khẽ run lên.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Đưa tay muốn xoa đầu anh.
Hạ Tầm nhìn anh.
Không hề lùi bước:
“Tần Độ, bạn gái của cậu từ đâu mà có, có cần tôi giải thích rõ ràng không?”
“Làm kẻ trộm…”
Anh ta cười khẩy.
“Trộm đồ của người khác, cậu có thấy áy náy không?”
“Hay vì nghĩ mình có bệnh nên người khác phải nhường nhịn tất cả…”
“Anh câm miệng cho tôi!”
Tôi nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Tần Độ.
Đột ngột quay đầu nhìn Hạ Tầm.
Tôi không thể kiềm chế được cơn giận.
Chỉ cảm thấy máu nóng dồn thẳng lên đầu.
Cho dù chân tướng vẫn chưa rõ.
Cho dù chưa biết ai đúng ai sai.
Nhưng tôi không thể chịu nổi việc có người bắt nạt Tần Độ như vậy.
Tôi nhận ra.
Tần Độ sắp mất khống chế rồi.
Đầu óc tôi rối tung.
Không đúng.
Chuyện này không nên như vậy.
Chỉ dựa vào lời nói một phía của Hạ Tầm thì không thể ghép thành toàn bộ sự thật.
Tôi cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.
Đúng lúc đó.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Tôi nắm lấy tay Tần Độ, gấp gáp nói:
“Về nhà!”
“Đúng rồi, Tần Độ, mau đưa em tới chỗ anh ở.”
Nghe thấy câu này.
Giống như người sắp chết đuối đột nhiên được hít thở.
Tần Độ không nói một lời.
Nắm tay tôi rồi chạy đi.
Sợ chỉ chậm một giây.
Chaporia
Bình Luận (0)