Anh ta im lặng rất lâu, gật đầu.
“Chúc em sau này thuận lợi.” anh ta nói.
Tôi nói:
“Cảm ơn. Cũng chúc anh sau này đừng lấy cuộc đời của người khác.”
Sắc mặt anh ta trắng đi, cuối cùng không nói gì, quay người rời đi.
Diệp Tình bên cạnh lẩm bẩm:
“Đã.”
Tôi không nhịn được cười.
“Đi thôi, chụp ảnh tiếp.”
Cô ấy khoác tay tôi:
“Vãn Vãn, hôm nay cậu là nhất, muốn chụp thế nào cũng được.”
Tôi quay đầu nhìn tòa nhà khoa.
Ba năm trước, tôi kéo vali bước vào đây, nghĩ rằng cuộc đời mình cuối cùng cũng sẽ đi lên.
Ba năm đó, tôi ngã, tôi khóc, tôi bị lừa, cũng suýt bị lấy mất tên.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đứng ở đây.
Mặc áo tốt nghiệp.
Cầm luận văn thuộc về mình.
Không ai có thể ký tên thay tôi.
12
Một năm sau, trong một hội nghị học thuật, tôi lại nghe thấy tên Tô Mạn.
Không phải trong danh sách báo cáo.
Mà là trong phần chia sẻ về các trường hợp bị rút bài, với danh xưng “một nghiên cứu sinh thạc sĩ của một trường đại học nào đó” đã bị ẩn tên.
Người chủ trì nói:
“Trường hợp này nhắc nhở chúng ta, chứng cứ quá trình, quản lý dữ liệu và ranh giới hợp tác là cực kỳ quan trọng. Đặc biệt với nhà nghiên cứu trẻ, cần học cách bảo vệ thành quả chưa công bố của mình.”
Tôi ngồi dưới, cúi đầu nhìn tài liệu hội nghị trong tay.
Năm đó, bài của tôi đã được gửi lại thành công.
Tiêu đề đã đổi, mô hình được nâng cấp, thời gian mẫu kéo dài, kết luận cũng vững hơn.
Ở phần tác giả chỉ có một cái tên.
Vãn Vãn.
Sau hội nghị, một nữ sinh năm nhất rụt rè đến tìm tôi.
“Chị Vãn Vãn, em có thể hỏi một câu không?”
Tôi cười: “Được chứ.”
Cô ấy ôm laptop, nhỏ giọng hỏi:
“Nếu em gửi luận văn cho anh khóa trên nhờ xem giúp, có phải cũng nên lưu lại không ạ?”
Tôi khựng lại một chút.
Sau đó trả lời rất nghiêm túc:
“Có.”
“Gửi qua email, ghi rõ mục đích và phạm vi. Mã và dữ liệu lưu riêng, bản quan trọng phải có dấu thời gian. Đám mây thì phân quyền, đừng tùy tiện chia quyền chỉnh sửa.
Và bất kỳ yêu cầu nào khiến em không thoải mái, em đều có thể từ chối.”
Cô ấy gật mạnh: “Em cảm ơn chị.”
Cô ấy rời đi, tôi đứng trước cửa kính của trung tâm hội nghị, nhìn dòng xe bên ngoài.
Điện thoại rung.
Diệp Tình nhắn:
“Cô giáo Vãn Vãn, nghe nói hôm nay bài của cậu làm bùng nổ hội trường?”
Tôi trả lời: “Không bùng nổ, phát huy bình thường.”
Cô ấy trả lời ngay: “Hiểu, phát huy bình thường của nữ vương.”
Tôi cười, cất điện thoại.
Ánh nắng buổi chiều chiếu lên mặt kính, làm mắt hơi cay.
Tôi chợt nhớ rất lâu trước đây, Hạ Văn từng hỏi tôi:
“Vãn Vãn, sao em để ý việc đứng tên luận văn thế? Chẳng phải chỉ là vài chữ sao?”
Khi đó tôi không biết trả lời thế nào.
Bây giờ tôi biết rồi.
Tên tác giả không phải vài chữ.
Là vô số đêm khuya không ai nhìn thấy.
Là những lần không chạy ra kết quả, sụp đổ rồi làm lại.
Là khi bị nghi ngờ, vẫn có thể lấy ra để chứng minh bản thân.
Là dấu vết một người từng chút từng chút viết mình vào thế giới này.
Cho nên, không thể nhường.
Cũng không nên nhường.
Sau khi hội nghị kết thúc, tôi nhận được bản in thử từ tạp chí.
Tiêu đề email là:
“Bản in thử ‘Sự phát triển của tài chính số, đổi mới xanh của doanh nghiệp và hiệu quả chuyển đổi carbon thấp’.”
Tôi mở file, nhìn thấy trên trang đầu in rõ ràng tên tôi.
Vãn Vãn.
Không có Tô Mạn.
Không có Hạ Văn.
Không có bất kỳ dấu vết nào bị lấy đi rồi nhét vào.
Tôi tải xuống, lưu lại.
Đổi tên file thành:
“Thuộc về tôi.”
Ngoài cửa sổ, trời dần tối, thành phố lên đèn.
Tôi đóng máy tính, bước vào dòng người.
Một năm này, cuối cùng tôi hiểu, cảm giác trả thù thỏa mãn nhất không phải là nhìn họ rơi xuống.
Mà là khi bạn đứng dậy từ bùn, phát hiện mình vẫn sạch sẽ, vẫn sắc bén, vẫn có thể đi xa hơn.
Có người từng lấy đi luận văn của tôi.
Nhưng họ không thể lấy đi đôi tay viết luận văn của tôi.
Cũng không thể lấy đi cuộc đời mà tôi có thể bắt đầu lại.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)