20px

Mẫu thân ánh mắt phức tạp nhìn ta một cái, rồi mới thở dài: “A Nhân, con đừng có trách mẫu thân, tỷ tỷ con thân thể yếu ớt, mẫu thân cũng là bất đắc dĩ thôi.”

Ta gật đầu, đẩy bát canh bách hợp ngả vàng kia đến trước mặt mẫu thân: “Những ngày qua mẫu thân cũng đã vất vả nhiều rồi, mau tranh thủ lúc còn nóng mà uống đi ạ.”

Mẫu thân uống cạn bát canh bách hợp không bao lâu, liền cảm thấy toàn thân bủn rủn vô lực, ngã gục ngay bên cạnh giường của ta.

Bà không thể tin nổi trừng mắt nhìn ta: “A Nhân, con…”

Ta đưa ngón tay lên miệng ra hiệu giữ im lặng: “A Nhân cũng rất tò mò, mẫu thân rốt cuộc là muốn làm cái gì với A Nhân đây. Đám bộc phụ canh gác xung quanh đều đã bị người sai đi nơi khác hết rồi, nến trong phòng này còn trộn thêm cả noãn tình hương nữa cơ đấy.”

“A Nhân không ở đây làm vướng mắt chuyện tốt của người nữa đâu, đợi lát nữa khách khứa đông đủ rồi, con sẽ dẫn người đến để cùng chiêm ngưỡng thủ đoạn cao minh của mẫu thân nhé.”

Bà vùng vẫy muốn bò dậy, muốn mở miệng mắng to, nhưng có lẽ liều lượng thuốc hạ xuống quá nhiều, nên chỉ có thể mềm nhũn như cọng bún mà gục trên sập gụ.

Ta không một chút lưu luyến, quay người bỏ đi thẳng.

Trước tiên là đi kiểm kê lại hòm xiểng của hồi môn một lượt, tránh để mẫu thân và a tỷ giở trò mèo giấu bớt đồ đi.

Sau đó thừa lúc đông người, cố tình buông lời sỉ nhục a huynh: “Mặc dù a huynh vì tội lơ là chức trách mà phải rảnh rỗi ở nhà, nhưng chúng ta dù sao cũng là anh em cùng một bọc, ngày sau khi muội đứng vững gót chân ở Tây Bắc rồi, nhất định sẽ ra tay kéo a huynh một cái.”

Khiêu khích xong a huynh, ta lại vờ như vô tình mà giải thích nguyên do của việc đổi dâu đổi rể cho mọi người cùng nghe.

Biết được chuyện a tỷ chưa cưới mà bụng đã chửa vượt mặt, sắc mặt quan khách ai nấy đều vô cùng phong phú, biến hóa khôn lường.

Ta biết làm như vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh danh của Trình gia.

Nhưng thế thì đã sao chứ?

Ta sau khi đại hôn liền một mạch đi thẳng tới Tây Bắc rồi, thanh danh của Trình gia có thối nát thế nào thì liên quan gì đến ta chứ?

Còn về phần a tỷ, tỷ ấy đã dám làm thì đừng có sợ người ta chửi bới sau lưng.

09

Ta ở tiền viện điên cuồng bôi tro trát trấu vào mặt a huynh và a tỷ.

A tỷ cũng không phụ sự kỳ vọng của ta, ở hậu viện vang lên một tiếng hét chói tai, thành công thu hút sự chú ý của toàn bộ tân khách có mặt ngày hôm đó.

Khi nhóm người chúng ta rầm rầm rộ rộ kéo đến nơi, a tỷ đã quỳ sụp trước cửa phòng mà khóc lóc thảm thiết.

“A Nhân, ta biết muội thích Viễn Chu, nhưng hôm nay là ngày đại hôn của ta và chàng ấy, muội cũng sắp gả cho Thẩm Yến Chi rồi cơ mà.”

“Ngày đại hôn của muội mà muội lại đi quyến rũ Viễn Chu làm càn trong phòng thế này, muội định đem thể diện của hai nhà chúng ta giẫm đạp dưới chân mới chịu thôi sao?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau đầy nghi hoặc.

Bên trong phòng truyền ra những âm thanh mập mờ, ám muội khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Ta từ trong đám đông bước ra: “Có chuyện gì xảy ra thế?”

A tỷ vừa nhìn thấy ta, giống như nhìn thấy ác quỷ hiện hình vậy.

Cả người ngã ngồi bệt xuống đất: “Muội, sao muội lại ở đây?”

“Vậy thì người ở trong phòng kia…” Tỷ ấy nghẹn lời không nói tiếp được nữa, “Nhất định là đứa nha hoàn lẳng lơ nào đó rồi, đừng để làm bẩn mắt các vị tân khách, chúng ta mau lên phía trước đợi kiệu hoa rước dâu đi thôi.”

“Lát nữa cứ để tổ mẫu thẳng tay trừng trị bọn chúng là được.”

Di nương đảo mắt liên tục, một cước đá văng cánh cửa phòng ra: “A Châu, con phải hiểu rằng, muốn che giấu tai mắt thế gian, người ngoài không biết rõ chân tướng, ngày sau không biết họ còn thêu dệt nên những chuyện kinh khủng gì cho Trình phủ chúng ta nữa đâu.”

“Chi bằng cứ lôi đứa nha đầu đó ra xử lý công khai ngay trước mặt mọi người, ngày sau có ai hỏi đến chúng ta cũng có thể đường đường chính chính mà trả lời.”

Bà ấy là nữ tử lớn lên trên lưng ngựa, a tỷ làm sao có đủ sức lực mà ngăn cản nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn bà ấy hất tung bức màn che giường lên, phơi bày ra hình ảnh của mẫu thân và Thẩm Viễn Chu đang kinh hãi tột độ ở bên trong.

Phụ thân nổi trận lôi đình, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt mẫu thân: “Đồ tiện nhân!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...