Mà lần này, người đó căn bản không xuất hiện.

Hiện giờ, trong Lạc phủ có thể làm việc này, chỉ có một người.

Chính là Lạc Vân Đình.

Nhưng ta không muốn.

Tân khách đầy nhà, kiệu hoa đã gần đến.

Các trưởng bối đều khuyên ta:

“A Mật, đừng làm lỡ giờ lành.”

Lạc Vân Đình cũng tựa nơi cửa, nửa cười nửa không.

“Đúng vậy, biểu muội, lỡ giờ lành thì không hay đâu.”

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng pháo.

Là kiệu hoa đã đến.

Ta đang định tự mình đi ra.

“Để đệ cõng A tỷ!”

Người đến giọng còn non trẻ, nhưng vang dội dứt khoát.

Là con trai ruột của cữu mẫu, Lạc Vân Tùng.

Từ nhỏ hắn đã học ở tư thục bên nhà ngoại.

Cữu mẫu vỗ nhẹ tay ta.

“Trong khoảng thời gian này, tuy không biết con và Đại lang đã xảy ra chuyện gì, nhưng xem ra, con không muốn để nó cõng con xuất giá, cho nên ta đã sớm viết thư gọi Tùng ca về.”

Dù là kiếp trước hay kiếp này, người luôn là người đầu tiên nhận ra tâm tư của ta.

Là ta có lỗi với người.

Mắt ta ươn ướt, ôm chặt lấy bà.

“Cữu mẫu, bất luận sau này xảy ra chuyện gì, sống sót mới là quan trọng nhất.”

Bà lộ vẻ khó hiểu.

Ta nhân cơ hội nhét vào tay áo bà một bức thư.

“Nhất định phải đọc khi ở một mình.”

Sau khi nhận được lời hứa chắc chắn của cữu mẫu, ta phủ khăn đỏ lên đầu.

Vân Tùng cõng ta lên.

Thân hình hắn tuy nhỏ, nhưng từng bước đi đều rất vững vàng.

Có lẽ nhận ra ta căng thẳng, hắn an ủi:

“A tỷ, đừng sợ.”

“Chỉ cần có Vân Tùng ở đây, Lạc gia mãi mãi là chỗ dựa của tỷ.”

“Tỷ lúc nào cũng có thể quay về.”

10

Mắt ta chua xót.

Không khỏi lại nhớ đến kiếp trước.

Cữu mẫu qua đời, Vân Tùng vội vã trở về.

Cách một cánh cửa.

Hắn không muốn gặp ta.

“Biểu tỷ, ta biết chuyện này không phải lỗi của tỷ.”

“Nhưng ta không thể không trách tỷ, không oán tỷ, không hận tỷ.”

“Cho nên sau này, chúng ta đừng gặp lại nữa.”

Nghĩ đến đây.

Nước mắt ta rơi xuống lưng hắn.

Vân Tùng chậm lại bước chân.

“A tỷ, nếu khóc lem cả lớp trang điểm, tỷ phu sẽ tưởng mình cưới về một con mèo hoa mất.

“Đến lúc đó người khóc lại là tỷ phu đấy.”

Ta bị hắn chọc cười, ngừng rơi lệ.

Vân Tùng lại trở về bước chân bình thường.

Con đường này không dài.

Chẳng bao lâu sau, dưới chân xuất hiện một đôi giày đen viền đỏ.

Trong chớp mắt.

Ta đã rơi vào một lồng ngực rộng rãi vững chãi.

Cùng lúc đó, giọng Vân Tùng vang lên:

“Tỷ phu, A tỷ sau này xin giao lại cho huynh.”

“Nếu huynh đối xử không tốt với tỷ ấy, ta nhất định sẽ đến đòi nợ.”

Có lẽ vì khoảng cách quá gần.

Tim Mạnh Hạc Minh đập nhanh và rõ ràng.

Ta nghe thấy chàng nói:

“Hạc Minh sẽ không cho A đệ cơ hội đó.”

Ta được chàng đặt vững vào trong kiệu hoa.

Trong lòng bàn tay bỗng nặng xuống.

Trong tay có thêm rất nhiều hạt dẻ đã bóc sẵn vỏ.

“Phu nhân, ăn tạm lót dạ.”

Qua lớp khăn đỏ.

Bóng dáng Mạnh Hạc Minh dưới ánh nắng mơ hồ lay động.

Trong lòng ta vui mừng.

Không tự chủ mà giọng nói cũng mềm xuống:

“Được.”

Suốt dọc đường trống kèn rộn ràng, ta được rước vào Mạnh phủ.

Trăng đã lên đầu cành liễu.

Mạnh Hạc Minh được hạ nhân dìu vào động phòng.

Khoảnh khắc vén khăn đỏ, ánh mắt chàng sáng rõ mà kiềm chế.

“A Mật, cuối cùng ta cũng cưới được nàng.”

Bốn mắt nhìn nhau.

Ta như lạc vào một vũng nước trong.

Bất luận nhìn từ phương nào, trong đó phản chiếu đều là ta.

Cũng chỉ có ta.

Uống xong hợp cẩn tửu, hai má ta ửng đỏ.

“Phu nhân thật đẹp.”

Mạnh Hạc Minh chạm nhẹ vào đầu mũi ta.

Hơi ngứa.

Ta không nhịn được mà khẽ động.

Không ngờ lại chạm vào môi chàng.

Ngọt.

Mang theo hương rượu quế hoa.

Ngay sau đó, là những nụ hôn dày đặc của chàng.

Nhưng khi chuẩn bị tiến thêm bước nữa, ta giữ tay chàng lại.

“Mạnh Hạc Minh, vì sao chàng lại thích ta?”

11

Trong mắt Mạnh Hạc Minh, dục niệm vẫn chưa tan.

Nhưng chàng vẫn hít sâu một hơi, dừng lại.

Ta nửa tựa bên mép giường.

Nhìn chàng lấy ra từ trong tủ một quyển sách.

Trang giấy đã ngả vàng, nhưng rất phẳng.

Chỉ nhìn qua cũng biết, chủ nhân của nó thường ngày vô cùng trân quý.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...