Nhưng điều này, có liên quan gì đến ta?
Mạnh Hạc Minh thấy ta không hiểu, trên mặt lộ ra vài phần tủi thân.
“Quả nhiên, A Mật không nhớ ta.”
“Quyển sách này là nàng tặng ta.”
Ta tặng?
Bị vùi trong bùn lầy quá lâu.
Ký ức của ta đã sớm bị những điều khó chịu và hối hận lấp đầy.
Không còn chỗ cho thứ gì khác.
Dưới sự dẫn dắt từng chút một của Mạnh Hạc Minh.
Cuối cùng ta cũng nhớ ra.
Đó là một buổi chiều nắng đẹp.
Ta đến hiệu sách mua thoại bản.
Bắt gặp một nam tử áo xanh đang cãi nhau đến đỏ mặt với chưởng quầy.
Hóa ra là vì trong túi hắn không có tiền.
Mỗi ngày hắn đều đưa cho ông chủ một văn tiền.
Chỉ đọc, không mua.
Ban đầu, chưởng quầy đã đồng ý.
Nhưng rất nhanh phát hiện, hắn đọc sách quá nhanh.
Liền không chịu nữa.
Hiện giờ chỉ còn nửa quyển này.
Hắn đã đọc gần hết sách liên quan đến khoa cử trong tiệm rồi.
Nhưng chưởng quầy sống chết không cho hắn đọc tiếp.
Ta thấy thú vị.
Thuận tay mua luôn quyển sách ấy.
Chưởng quầy lập tức đắc ý nói với hắn:
“Bán rồi.”
Ra khỏi cửa, nam tử ấy liền đi theo ta.
Ta không ngăn, cũng không nói chuyện.
Đến khi cách hiệu sách đủ xa, ta quay đầu vỗ nhẹ vào hắn.
“Này, cho ngươi.”
Hắn sững người, định đưa hết tiền trên người cho ta.
Ta không nhận.
“Coi như ta tài trợ cho Trạng nguyên tương lai vậy.”
Khi ta rời đi.
Dường như nghe thấy hắn lẩm bẩm:
“Nhưng ta vừa mới thi xong kỳ thi Hương.”
Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua.
“Đáng tiếc ta không đỗ Trạng nguyên.”
Ta nâng mặt chàng lên an ủi:
“Bảng nhãn đã rất tốt rồi.”
Ba vị đứng đầu kỳ thi đình đều do thánh thượng quyết định.
Cũng chưa chắc ai học vấn cao hơn ai.
Mạnh Hạc Minh khẽ cười.
“Phu nhân trước giờ vẫn luôn lương thiện như vậy.”
Mặt ta càng đỏ hơn.
Chàng cười, nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay ta.
Thấy ánh mắt chàng nóng đến đáng sợ.
Ta vội ho khan một tiếng:
“Vậy chàng có biết, vì sao ta lại đồng ý gả cho chàng không?”
12
“Tại hạ ngu độn, mong phu nhân chỉ giáo.”
Giọng chàng trong trẻo.
Hòa trong đêm lạnh, lại mang theo vài phần quấn quýt.
Quả thật khiến lòng người rung động.
Ta cố gắng ổn định tâm thần.
“Nếu ta nói, là vì biết tiền đồ của lang quân vô lượng, muốn trèo cao, chàng có tức giận không?”
Sắc mặt Mạnh Hạc Minh không đổi.
Chàng mỉm cười.
Đặt tay ta lên trước ngực mình.
“Đó là vinh hạnh của Mạnh mỗ, phu nhân cứ việc trèo.”
Ta không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.
Trong khoảnh khắc.
Tim ta đập dồn dập, không thể khống chế.
“Chỉ là —”
Ta căng thẳng hỏi:
“Chỉ là gì?”
“Đêm nay…”
“Phu nhân phải để vi phu trèo lại một lần.”
Không biết từ khi nào.
Tay Mạnh Hạc Minh đã đặt lên eo ta.
Ta cắn môi, giọng hơi run:
“Mạnh Hạc Minh, ta sợ.”
Kiếp trước, những gì Lạc Vân Đình mang lại quá đau đớn.
Khiến ta sinh ra sợ hãi với chuyện này.
Cho nên vừa rồi, ta mới cố ý nói nhiều như vậy.
Tay Mạnh Hạc Minh khựng lại.
“A Mật đừng khóc, ta có thể đợi nàng, cho đến khi nàng thật sự nguyện ý.”
Chàng tốt đến như vậy.
Trái tim ta nói với ta, ta không muốn từ chối chàng.
Ta nắm lấy tay chàng.
Chậm rãi đặt trở lại.
“Ta nguyện ý.”
“Chỉ là, chàng có thể nhẹ một chút không?”
Thân thể chàng cứng lại.
Trong mắt tràn đầy vui mừng không giấu nổi.
“Nhất định nghe theo phu nhân.”
Chàng ôm ta, buông màn đỏ xuống.
“Phu nhân, A Mật, thê tử của ta.”
Chàng gọi hết lần này đến lần khác.
Ta vừa đáp lời, đã bị chàng ngậm lấy đầu lưỡi.
Khiến toàn thân ta run lên.
Chỉ trong chốc lát, lại được chàng nhẹ nhàng xoa dịu.
Chàng mút lấy ta.
Đồng thời, tay không ngừng vuốt ve vành tai ta.
Trong cơ thể ta.
Lặng lẽ dâng lên những cảm giác khác lạ.
Nỗi sợ dần tan biến.
Thay vào đó là dễ chịu, là khoan khoái.
Ta bắt đầu học cách đáp lại chàng.
Nến đỏ mới cháy được một đoạn.
Ta đã hoàn toàn tan rã, không còn sức chống đỡ.
Hóa ra chuyện này.
Không chỉ có cuồng phong bạo vũ, mà còn có xuân phong tế vũ.
Sau một trận mưa, ta như nếm được vị ngọt.
Chaporia
Bình Luận (0)