Nhưng không bao lâu sau.
Cữu mẫu dẫn theo cả gia đình đến tận cửa.
Không có trách móc, cũng không oán giận.
Ngoại tổ mẫu nước mắt giàn giụa, không ngừng xin lỗi ta.
Nói có lỗi với mẫu thân ta, có lỗi với ta.
Là bà không dạy dỗ tốt tôn tử.
Dáng vẻ ấy của ngoại tổ mẫu, khiến ta nhớ đến chính mình ở kiếp trước.
Ta nghẹn ngào, nhào vào lòng ngoại tổ mẫu.
“Ngoại tổ mẫu là ngoại tổ mẫu, Lạc Vân Đình là Lạc Vân Đình.”
“Người không cần phải thay người khác xin lỗi.”
Cữu mẫu cũng lau nước mắt nơi khóe mắt.
Bà đưa cho ta một hộp lễ, bên trong là một viên dạ minh châu.
Ta biết, đó là vật năm xưa cữu cữu tặng cho bà.
Bà luôn xem như bảo vật.
Ta từ chối không nhận.
Bà nói, là để cảm tạ ta đã nói cho bà chuyện bức họa.
Là bà liên lụy đến ta.
“Cữu mẫu, người không cần vì hành vi sai trái của người khác mà xin lỗi.”
Người có lỗi chưa bao giờ là họ.
Chỉ là, ta của kiếp trước thì khác.
Sự bất chấp của ta đã trực tiếp dẫn đến cái chết của cữu mẫu.
Tuy rằng nguyên nhân sâu xa là ở Lạc Vân Đình.
May mắn được trời cao chiếu cố.
Giờ đây cữu mẫu vẫn bình an đứng trước mặt ta.
Nhìn thấy người sống tốt như vậy.
Khối uất khí mắc kẹt nơi cổ họng ta.
Đến lúc này, mới hoàn toàn tan biến.
Nhưng cữu mẫu vẫn kiên quyết muốn tặng dạ minh châu cho ta.
Cho đến khi Mạnh Hạc Minh từ bên ngoài trở về.
“Cữu mẫu, đây là vật cữu cữu tặng người, chúng con không thể đoạt thứ người yêu thích.”
“Dạ minh châu của phu nhân, vẫn nên để tiểu tế tự mình đi tìm.”
Chỉ hai câu đơn giản.
Cữu mẫu đã thu lại viên dạ minh châu.
Bà còn liên tục trêu chọc ta.
Tai ta nóng lên.
Ta lại nhìn vào đôi mắt đầy ắp hình bóng ta của Mạnh Hạc Minh.
Ta cảm thấy.
Dạ minh châu tốt nhất trên đời này.
Mạnh Hạc Minh sớm đã tặng cho ta rồi.
18
Lạc Vân Đình phát điên trong ngục.
Khi nghe tin này, trong lòng ta không có bao nhiêu dao động.
19
Ta bận đọc thoại bản.
Mấy quyển thoại bản này là Mạnh Hạc Minh mới mua cho ta.
Chỉ là…
Ừm…
Mức độ này có phải hơi quá rồi không?
Càng đọc càng giống xuân cung đồ có thêm cốt truyện.
Gần đây, Mạnh Hạc Minh cũng rất kỳ lạ.
“Phu nhân, có phải nàng lại học được điều gì mới không?”
“Phu nhân, để ta xem cái mới đi.”
“Cái này là như vậy sao?”
“…”
Ta thật sự nghi ngờ chàng đã lén xem thoại bản của ta.
Vì vậy, ta khéo léo bày kế liên hoàn.
Hứng khởi bừng bừng, chuẩn bị bắt tại trận.
Kết quả ta ngây người.
Chàng không hề lén xem thoại bản của ta.
Mà là —
Những quyển ta đang đọc mấy ngày nay, đều do chính tay chàng vẽ.
Ta còn tự hỏi sao trang sách lại khác đi.
Hóa ra là bản độc nhất.
Đường đường là môn sinh thiên tử, Bảng nhãn kim khoa của triều ta.
Trụ cột tương lai của triều đình.
Lại đi làm chuyện này.
Ta vốn tưởng mình chiếm thế thượng phong, hăm hở đi tìm chàng hỏi cho ra lẽ.
Không ngờ Mạnh Hạc Minh bị vạch trần, lại không hề chột dạ.
Ngược lại còn hỏi ta:
“Phu nhân, chẳng lẽ không thích xem sao?”
Ta hít vào một hơi lạnh.
Ngươi đừng nói, thật sự đừng nói.
Nét vẽ ấy…
Tình tiết ấy…
Nếu chàng không vẽ nữa, e là ta còn buồn mất một thời gian.
Lời trái lòng, ta không nói ra được.
Chỉ không ngừng vẽ vòng tròn trên ngực chàng.
Rồi lí nhí nói:
“Vậy sau này chàng vẽ nhiều thêm một chút.”
“Nếu không, mỗi lần ta đều… đều xem không đủ.”
Mạnh Hạc Minh cố ý trêu ta:
“Phu nhân nói gì? Vi phu hình như chưa nghe rõ.”
Ta cúi đầu.
Nhắm vào phần thịt mềm bên hông chàng mà véo mạnh.
Khiến chàng liên tục cầu xin:
“Phu nhân tha mạng, vi phu biết sai rồi.”
Ta bị chàng trêu đến đỏ bừng mặt.
Đúng lúc một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Hoa quế đầy sân rơi xuống.
Ta kiễng chân, hôn nhẹ lên môi Mạnh Hạc Minh.
Trong chớp mắt, chàng cúi người xuống.
Hương thơm quấn quýt nơi đầu môi.
Ta nhắm mắt, hít thật sâu.
Từ nay về sau, năm nào cũng vậy.
Hoa đẹp, người càng đẹp hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)