Ngay khi rút miếng vải ra.
Ta hét lên với chàng:
“Ngươi dòm ngó kế mẫu chẳng lẽ là chuyện vẻ vang sao?”
Lạc Vân Đình cười quái dị.
“Quả nhiên, nàng vẫn để tâm chuyện này.”
“Quên nói cho nàng.”
“Đến khi ta bị ép rời kinh, ta mới phát hiện, so với mẫu thân, ta càng không nỡ rời xa nàng hơn. Khi đó ta mới hiểu, ta đối với mẫu thân chỉ là tình cảm kính mến, còn với nàng mới là tình nam nữ, là ta đã nhầm lẫn.”
“Thế nào, vui không, biểu muội?”
Chàng đứng rất gần.
Ta nhổ thẳng một ngụm vào mặt chàng.
“Ta thấy ghê tởm!”
Lạc Vân Đình lau mặt.
“Biểu muội, trước kia nàng đâu có như vậy, nàng thật sự đã yêu Mạnh Hạc Minh rồi sao?”
“Phải, ta yêu chàng.”
“Dựa vào cái gì? Rõ ràng là nàng yêu ta trước, sao có thể dễ dàng thay lòng như vậy?”
Dễ dàng sao?
Ta hận không thể chưa từng quen biết chàng.
“Chúng ta coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, quay lại như trước được không?”
Lạc Vân Đình điên loạn nói.
Chàng từng chút một kể lại những điều tốt đẹp thuở nhỏ dành cho ta.
Ta thỉnh thoảng phản bác vài câu.
Trong lúc đó, lén dùng trâm đao vàng ra sức cắt dây trói.
Một lần, hai lần…
Cuối cùng cũng đứt.
Nhưng Lạc Vân Đình.
Cũng ngay lúc này, nhận ra.
15
Ta chạy ra khỏi khoang thuyền, định nhảy xuống sông.
“Chúc Mịch, mau quay lại, nàng không biết bơi, sẽ chết đấy.”
Đúng vậy.
Ta không biết bơi.
Nhưng ta thà chết.
Cũng không muốn lại dây dưa với Lạc Vân Đình nữa.
Chàng vươn tay muốn kéo ta.
“Vút!”
Một mũi tên bay tới, xuyên thẳng qua lòng bàn tay chàng.
Ta ngửa người về sau, rơi xuống sông.
Nước lạnh lập tức tràn vào mũi, ý thức ta dần mơ hồ.
Trong cơn mê man, ta dường như nhìn thấy Mạnh Hạc Minh.
Chàng đối xử với ta tốt đến như vậy, như vậy.
Chàng đã đợi ta hai đời.
Nếu ta chết rồi, chàng nhất định sẽ rất đau lòng.
Thật không cam lòng.
Ta còn chưa kịp nói với chàng, ta cũng rất yêu rất yêu chàng.
Từ năm ấy, ngày Thanh minh.
Từ lúc chàng đưa cho ta cây dù kia.
Ta đã không thể nào quên được chàng.
Nhưng ta đã hại cữu mẫu.
Một kẻ ích kỷ như ta, không xứng với chàng.
Hơn nữa, loại người như Lạc Vân Đình, tuyệt đối sẽ không để ta hòa ly.
Từ ngày ta lén chạy ra ngoài.
Lạc Vân Đình càng trông chừng ta chặt chẽ hơn.
Nhưng ta vẫn không nhịn được, từ người khác dò hỏi tin tức về chàng.
Mới ngoài ba mươi đã bái tướng.
Quả thật là tài hoa xuất chúng.
Lúc chết đi, trong lòng ta đầy hối hận.
Nếu năm đó, ta chọn chàng thì tốt biết bao.
May mắn được trời cao thương xót.
Cho ta một lần lựa chọn lại, cuối cùng ta cũng gả cho chàng.
Chàng còn tốt hơn cả những gì ta từng nghĩ.
Việc gì cũng đặt ta lên trước, luôn hiểu được điều ta nghĩ.
Không, ta không cam lòng.
Đời này của ta và chàng chỉ vừa mới bắt đầu.
Ta không nỡ rời xa chàng.
Ta không muốn chia lìa với chàng.
Ta đột ngột ho sặc một tiếng, nôn ra một ngụm nước.
“A Mật!”
Ta không nghe nhầm, là giọng của Mạnh Hạc Minh.
Chàng ôm chặt ta vào lòng.
Đầu óc ta choáng váng.
Ta đưa tay sờ loạn lên mặt chàng, lại phát hiện mặt chàng ướt đẫm.
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác nghẹn lại.
Một hơi đem hết những lời muốn nói thốt ra.
16
“Mạnh Hạc Minh.”
“Ừm, phu nhân, ta ở đây.”
“Ta gả cho chàng không phải vì muốn trèo cao, mà là vì ta thích chàng, rất thích rất thích.”
“Ừm, ta biết.”
Chàng khựng lại một chút.
“Ánh mắt của A Mật sớm đã nói cho ta rồi.”
Mắt ta hơi chua.
Giọng nghèn nghẹn:
“Mạnh Hạc Minh, ta sắp không thở nổi rồi.”
Chàng vội vàng nới lỏng vòng tay.
Ta vốn chỉ muốn chàng buông ta ra một chút.
Nhưng như vậy cũng tốt.
17
Lạc Vân Đình bị tống vào đại lao.
Mạnh Hạc Minh nói.
Chàng sẽ nghĩ mọi cách, khiến hắn cả đời cũng không ra được.
Sau khi xảy ra chuyện, ta không quay về Lạc phủ nữa.
Ta sai người mang lời báo bình an.
Nhưng ta không dám trở về, không dám đối mặt với ngoại tổ mẫu.
Sợ người trách ta, oán ta.
Càng sợ người sẽ cầu xin.
Sợ người rơi nước mắt cầu ta tha thứ cho Lạc Vân Đình.
Chaporia
Bình Luận (0)