“Anh Chu Diễn… em sợ lắm…”
“Em lại nhìn thấy cô ấy và đứa bé đó rồi…”
8.
9.
Trong hành lang lạnh lẽo của nhà xác.
Tiếng khóc yếu ớt của Lâm Chi vang vọng qua điện thoại.
“Anh Chu Diễn, anh quay lại với em được không?”
“Em ở một mình trong phòng bệnh.”
“Lúc nào cũng cảm thấy có máu nhỏ xuống cổ em.”
Chu Diễn quỳ trên nền gạch lạnh buốt.
Điện thoại áp bên tai.
Anh không lập tức dịu giọng dỗ dành như trước.
Cũng không mất khống chế như vừa rồi.
Anh nhìn chằm chằm vị trí ngăn đông số ba.
Ánh mắt trống rỗng.
Giọng nói bình tĩnh đến lạ thường.
“Được.”
“Tôi quay lại ngay.”
“Em ngoan ngoãn chờ trong phòng bệnh đi.”
Cúp điện thoại.
Anh chống tay vào tường.
Chậm rãi đứng dậy.
Nhưng anh không quay về phòng VIP.
Mà đi thẳng tới phòng giám sát của bệnh viện.
“Trích xuất toàn bộ camera hành lang khoa sản và trước cửa phòng bệnh của Lâm Chi tối qua.”
Anh dùng quyền hạn của chủ nhiệm khoa ra lệnh cho nhân viên bảo vệ.
Hình ảnh trên màn hình bắt đầu tua ngược.
Anh nhìn thấy rất rõ.
Trước khi ra ngoài.
Lâm Chi cố tình tránh khu vực có camera của quầy y tá.
Cô ta lấy từ trong túi ra một con dao gọt trái cây.
Giấu vào trong tay áo rộng thùng thình của bộ quần áo bệnh nhân.
Bước chân cô ta đi về phía khoa sản vững vàng.
Không hề có chút dấu hiệu nào của việc mất kiểm soát.
Sau đó.
Chu Diễn lại tới khoa huyết học.
Yêu cầu lấy toàn bộ kết quả kiểm tra chức năng đông máu của Lâm Chi trong nửa năm gần đây.
Mọi chỉ số từ lâu đã trở lại bình thường.
Cái gọi là chỉ cần trầy xước cũng chảy máu không ngừng.
Từ đầu đến cuối chỉ là lời nói dối cô ta dùng để chiếm dụng nguồn lực y tế.
Cuối cùng.
Anh lấy được hồ sơ dùng thuốc của khoa tâm thần.
Trong hồ sơ ghi rõ.
Lâm Chi đã ngừng thuốc ba tháng trước.
Cô ta hoàn toàn không phát bệnh.
Cô ta mang dao tới khoa sản trong trạng thái tỉnh táo.
Chu Diễn cầm xấp chứng cứ dày cộp trong tay.
Đẩy cửa phòng VIP ra.
Lâm Chi lập tức thay bằng dáng vẻ đáng thương yếu đuối.
Dang hai tay về phía anh.
“Anh Chu Diễn.”
“Cuối cùng anh cũng quay lại rồi.”
“Em sợ lắm…”
Chu Diễn đứng trước giường bệnh.
Không ôm cô ta.
Anh bình tĩnh ném toàn bộ kết quả kiểm tra và ảnh chụp màn hình camera vào mặt cô ta.
Giấy tờ rơi vãi khắp nơi.
Lâm Chi nhìn rõ nội dung bên trên.
Máu trên mặt lập tức rút sạch.
“Cái… cái này là gì?”
“Anh Chu Diễn… anh điều tra em?”
“Cô không phát bệnh.”
“Chức năng đông máu của cô cũng hoàn toàn bình thường.”
Chu Diễn nhìn cô ta.
Trong mắt chỉ còn lại sự chán ghét.
“Cô mang dao tới khoa sản.”
“Là cố ý giết người.”
Lâm Chi hoảng loạn.
Cô ta lăn từ trên giường xuống.
Ôm chặt lấy chân anh.
“Không phải!”
“Không phải như vậy!”
“Em chỉ là quá yêu anh thôi!”
“Em ghen tị vì cô ấy có thể sinh con cho anh!”
“Em không khống chế được bản thân!”
“Anh Chu Diễn, anh tha thứ cho em lần này được không?”
“Trước đây anh từng nói rồi mà!”
“Bất kể em làm sai chuyện gì, anh cũng sẽ bao dung em!”
Chu Diễn cúi đầu nhìn cô ta.
Nhìn người phụ nữ mà anh đã thiên vị suốt một năm trời.
Đột nhiên.
Anh cảm thấy buồn nôn.
Vì một kẻ sát nhân đầy miệng dối trá.
Anh đã tự tay cắt đứt con đường sống của vợ mình.
Cùng đứa con chưa kịp chào đời.
Ngoài cửa phòng bệnh.
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.
Mấy cảnh sát mặc đồng phục bước vào.
Trên tay cầm lệnh bắt giữ.
“Cô là Lâm Chi phải không?”
“Cô bị tình nghi cố ý gây thương tích dẫn đến chết người.”
“Mời cô theo chúng tôi một chuyến.”
Lâm Chi hét lên.
Vội vàng trốn ra phía sau lưng Chu Diễn.
Nhưng Chu Diễn chỉ lạnh lùng gạt tay cô ta ra.
Lùi về sau một bước.
Cảnh sát tiến lên.
Chiếc còng tay lạnh ngắt khóa chặt hai cổ tay cô ta.
Những đặc quyền và sự bảo vệ mà Lâm Chi từng có được nhờ thân phận bệnh nhân.
Giờ đây đều trở thành bằng chứng thép phản lại chính cô ta.
Lâm Chi bị kéo ra khỏi phòng bệnh.
Chaporia
Bình Luận (0)