20px

“Có phải đã phát hiện ra điều gì rồi không?”

Quách Thiên Hào như vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế giới.

Hắn cười khẩy đầy khinh miệt.

Khoanh hai tay trước ngực.

“Phát hiện?”

“Cô ta phát hiện được cái gì?”

“Một bà nội trợ.”

“Ngoài đi chợ nấu cơm thì còn biết làm gì?”

Hắn tiếp tục nói đầy tự tin:

“Tôi nói cho cô biết.”

“Giờ này chưa biết chừng cô ta đang khóc ở công viên nào đó.”

“Hoặc đã cụp đuôi chạy về nhà ông anh vô dụng của mình rồi.”

“Cứ chờ xem.”

“Không quá ba ngày.”

“Nhất định cô ta sẽ quay lại cầu xin tôi.”

“Đến lúc đó…”

Vừa nói.

Hắn vừa gẩy tàn thuốc.

Nụ cười trên mặt đầy vẻ mưu tính.

“Đến lúc đó.”

“Không còn là chuyện cô ta quyết định nữa.”

Quách Mỹ Linh nghiêng đầu suy nghĩ cẩn thận.

Cô ta cảm thấy những lời này rất có lý.

Dáng vẻ nhẫn nhịn cam chịu của Đường Ngữ Nhu.

Cô ta đã nhìn suốt năm năm.

Năm năm qua.

Hình ảnh ấy giống như một bộ phim cũ được phát đi phát lại.

Cô ta đã chán ngấy từ lâu.

Một người phụ nữ như vậy.

Có thể tạo ra sóng gió gì chứ?

Ánh mắt Quách Mỹ Linh khẽ động.

Đổi sang đề tài khác.

Giọng điệu mang theo vài phần mờ ám.

“À phải rồi.”

“Cô thực tập sinh nhỏ của anh.”

“Bao giờ mới dẫn về cho ba gặp đây?”

“Đứa bé trong bụng xác định là con trai chưa?”

Nghe vậy.

Nụ cười trên mặt Quách Thiên Hào càng sâu hơn.

Vẻ đắc ý gần như không che giấu nổi.

Hắn lắc lắc đầu.

“Tháng sau đi.”

“Đợi xử lý sạch sẽ chuyện bên này đã.”

“Siêu âm rồi.”

“Là con trai.”

“Ông già chẳng phải vẫn luôn chê bụng Đường Ngữ Nhu không biết cố gắng sao?”

“Lần này chắc ông ấy không còn gì để nói nữa.”

Quách Mỹ Linh lập tức gật đầu.

Trên mặt chất đầy nụ cười nịnh nọt.

“Ba chắc chắn sẽ rất vui.”

“Vẫn là anh giỏi.”

“Nhưng con hồ ly tinh đó anh phải trông cho kỹ.”

“Đừng lại là loại chỉ nhắm vào tiền.”

Quách Thiên Hào không thèm để ý.

Khoát tay một cái.

“Em ấy à?”

“Sinh viên đại học.”

“Đơn thuần lắm.”

“Dễ dỗ.”

“Cho chút ngọt ngào là được.”

“Tốt hơn cái kiểu sống như xác không hồn của Đường Ngữ Nhu nhiều.

Nói đến đây.

Hai anh em nhìn nhau cười.

Trong nụ cười ấy tràn đầy sự mong đợi về tương lai tốt đẹp.

Như thể cuộc sống hạnh phúc đã ở ngay trước mắt.

Quách Thiên Hào hơi nheo mắt.

Trong đầu đã bắt đầu tính toán.

Hắn nghĩ tới lúc Đường Ngữ Nhu quay về cầu xin mình.

Phải làm thế nào để “dạy dỗ” cô cho thật tốt.

Vừa lấy được căn nhà.

Vừa khiến cô “tự nguyện” từ bỏ thêm nhiều thứ khác.

Hắn hoàn toàn không nghĩ tới.

Đường Ngữ Nhu có thể sẽ không quay về nữa.

Càng không ngờ.

Những thứ mà hắn cho rằng mình đã nắm chắc trong tay.

Từ lâu đã âm thầm thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Đúng lúc này.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà trong phòng khách đột nhiên rung lên.

Màn hình sáng lên theo.

Hiển thị một tin nhắn mới.

Tên ghi chú người gửi là:

“Bảo bối Vy Vy.”

Vừa nhìn thấy.

Quách Thiên Hào lập tức cầm điện thoại lên.

Mở tin nhắn.

Trên mặt ngay lập tức hiện lên một nụ cười ngọt ngấy.

Ngón tay hắn nhanh chóng gõ trên màn hình.

Trả lời tin nhắn liên tục.

Quách Mỹ Linh vô tình liếc qua một cái.

Khinh thường bĩu môi.

Sau đó lại tiếp tục xem túi xách của mình.

Bên ngoài cửa sổ.

Ánh nắng rực rỡ và ấm áp.

Xuyên qua lớp kính sát đất khổng lồ.

Nhẹ nhàng rải vào trong nhà.

Ánh mặt trời sáng rực chiếu lên nền đá cẩm thạch đắt tiền.

Khiến cả căn phòng như được phủ thêm một lớp ánh vàng.

Ngôi nhà này.

Dường như vì sự rời đi của một kẻ “chướng mắt”.

Mà trở nên sáng sủa hơn.

Thoải mái hơn.

Chỉ là.

Không ai trong bọn họ để ý.

Phía sau cánh cửa phòng ngủ chính đang đóng chặt.

Có một chiếc tủ quần áo chiếm trọn cả bức tường.

Cánh tủ đóng kín mít.

Không hề để lộ khe hở.

Trước đây.

Bên trong từng chất đầy quần áo.

Túi xách.

Trang sức đủ loại.

Trong mắt Quách Thiên Hào.

Tất cả những thứ đó đều được xây dựng từ tiền của hắn.

Là thể diện mà “bà Quách” nên có.

Nhưng hiện tại.

Chiếc tủ phía sau cánh cửa ấy.

Vẫn còn đầy ắp như trước.

Hay đã trống rỗng từ lâu?

Quách Thiên Hào hoàn toàn không có hứng thú tìm hiểu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...