Gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn.
Hắn nhìn thời gian trên điện thoại.
Cách buổi tiệc thương vụ tối nay.
Chỉ còn chưa đến hai tiếng đồng hồ.
Chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn dùng để chống thể diện đã mất.
Tiền mặt trong két sắt cũng mất.
Mở tài khoản chung ra.
Tiền bên trong cũng sạch trơn.
Sắc mặt Quách Thiên Hào lập tức trắng bệch.
Mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra trên trán.
Lúc này.
Trong lòng hắn hoảng loạn vô cùng.
Thậm chí còn cảm thấy ngay cả tiền chiêu đãi khách tối nay.
Cũng chưa chắc gom đủ được.
“Sao lại thành thế này?”
“Giờ phải làm sao đây?”
Quách Thiên Hào đi qua đi lại trong phòng làm việc.
Miệng không ngừng lẩm bẩm.
Không được.
Hắn tuyệt đối không thể bỏ qua chuyện này.
Trong mắt hiện lên tia hung ác.
Nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tôi nhất định phải tìm được Đường Ngữ Nhu.”
“Bắt cô ta trả lại mọi thứ.”
“Bắt người đàn bà to gan đó phải trả giá!”
Quách Thiên Hào chẳng còn tâm trí lấy áo khoác.
Hớt hải lao khỏi phòng làm việc.
Chộp lấy chìa khóa xe.
Rồi như phát điên xông ra khỏi nhà.
Chiếc xe sang đắt tiền lao vút đi.
Chân ga bị hắn đạp sát sàn.
Cả chiếc xe giống như mũi tên rời cung.
Phóng thẳng về phía nhà Đường Cảnh Hành.
Phong cảnh ngoài cửa sổ không ngừng lùi lại phía sau.
Nhưng Quách Thiên Hào hoàn toàn không để ý.
Đầu óc hắn rối tung.
Phẫn nộ.
Kinh hãi.
Nhục nhã.
Cùng với một tia sợ hãi mà ngay chính hắn cũng không muốn thừa nhận.
Tất cả đan xen vào nhau.
Gần như ép hắn phát điên.
“Con đàn bà chết tiệt đó!”
“Rốt cuộc muốn làm gì!”
Quách Thiên Hào vừa lái xe vừa tức giận chửi rủa.
Liên tiếp vượt hai đèn đỏ.
Phía sau vang lên tiếng còi chói tai cùng những lời mắng chửi.
Nhưng hắn chẳng hề quan tâm.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ.
Phải lập tức tìm được Đường Ngữ Nhu.
“Tôi nhất định phải bóp cổ cô ta.”
“Hỏi cho ra rốt cuộc cô ta muốn làm gì.”
“Ép cô ta nhả hết những thứ đã nuốt vào ra!”
Quách Thiên Hào nghiến răng nói.
Chiếc xe đột ngột phanh gấp.
Dừng lại dưới lầu nhà Đường Cảnh Hành.
Hắn dùng sức đóng sầm cửa xe.
Khí thế hùng hổ lao thẳng về phía tòa nhà.
Đúng lúc đó.
Hai người đàn ông mặc vest đen.
Thân hình cao lớn.
Từ bên cạnh bước ra.
Một trái một phải.
Giống như hai ngọn núi nhỏ.
Chặn trước mặt Quách Thiên Hào.
Trong lối đi hơi hẹp.
Ánh đèn vàng mờ nhạt.
Hai người đàn ông đứng đó.
Sắc mặt lạnh lùng.
Ánh mắt sắc bén như hai lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ.
Chỉ nhìn thôi cũng biết không phải người bình thường.
Vừa cãi nhau với người khác xong.
Quách Thiên Hào đang đầy một bụng tức.
Lông mày nhíu chặt.
Mặt đỏ bừng.
Không thèm suy nghĩ đã kéo cổ họng quát lên:
“Cút ngay!”
“Chó ngoan không cản đường!”
Một trong hai người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.
Chỉ lạnh nhạt nhìn hắn một cái.
Sau đó đưa tay mở chiếc cặp tài liệu mang theo bên người.
Cẩn thận lấy ra một tập hồ sơ mỏng.
Rồi đưa tới trước mặt Quách Thiên Hào.
“Ngài Quách Thiên Hào?”
Giọng người đàn ông bình thản.
Không hề có chút cảm xúc nào.
Hoàn toàn là thái độ giải quyết công việc theo quy trình.
Quách Thiên Hào sửng sốt một chút.
Trong mắt hiện lên vẻ cảnh giác.
Hắn nhìn chằm chằm đối phương.
Lớn tiếng hỏi:
“Các anh là ai?”
Người đàn ông không trả lời.
Chỉ tiếp tục đẩy tập hồ sơ về phía trước.
Động tác ngắn gọn dứt khoát.
“Đây là tài liệu do cô Đường Ngữ Nhu ủy thác chúng tôi chuyển giao cho ngài.”
Nghe thấy cái tên “Đường Ngữ Nhu”.
Đồng tử Quách Thiên Hào đột nhiên co rút.
Trên mặt hiện rõ vẻ khó tin.
Đường Ngữ Nhu?
Cô ta ủy thác?
Như bị điều gì đó kích thích.
Quách Thiên Hào giật mạnh lấy tập hồ sơ.
Động tác vô cùng thô bạo.
Hắn nhanh chóng mở ra.
Bên trong chỉ có hai tờ giấy mỏng.
Đó là bản sao của một loại tài liệu nào đó.
Phía trên cùng là một hàng chữ đen in đậm.
Ánh mắt Quách Thiên Hào vừa lướt qua dòng chữ ấy.
Gương mặt đang đỏ bừng lập tức trắng bệch như giấy.
Không còn chút máu.
Hai tay hắn bắt đầu run rẩy không kiểm soát.
Tờ giấy phát ra tiếng sột soạt trong lòng bàn tay.
Chaporia
Bình Luận (0)