Tôi lập tức nói: “Sai lần hai. Tôi không mắng khán giả trước khi họ chuyển công đức.”

Bình luận:

【Đúng đúng đúng!】

【Đạo trưởng thật sẽ mắng sau khi nhận tiền.】

【Hàng giả quá thiếu nghiệp vụ.】

Người phụ nữ giả tôi đưa tay.

Tất cả đèn lồng trắng xung quanh đồng loạt tắt.

Con đường bài vị rung chuyển.

Từng tấm bài vị dựng đứng lên, quay mặt về phía tôi.

Hàng trăm tấm bài vị đồng loạt đọc tên tôi.

“Lâm Vãn Chi.”

“Lâm Vãn Chi.”

“Lâm Vãn Chi.”

Tôi lập tức bịt tai.

Nhưng không có tác dụng.

Tên không chui vào tai.

Nó chui vào linh.

Đồng xu cổ nóng rực.

Mảnh đá khắc chữ linh trong túi cũng nóng lên.

Người phụ nữ giả tôi nói:

“Cô không đáp.”

“Nhưng tên cô đã đáp.”

Tôi cảm thấy một thứ gì đó trong cơ thể bị kéo ra.

Không phải hồn.

Không phải mệnh.

Là một cảm giác rất sâu.

Giống như có người đứng ở nơi rất xa, gọi một cái tên mà tôi đã quên từ lâu.

Không phải Lâm Vãn Chi.

Là một tên khác.

Một tên không có âm tiết.

Một tên giống tiếng sấm đầu tiên khi trời mở.

Tôi cắn chặt răng.

Không được nghe.

Không được nhớ.

Ít nhất không phải theo cách này.

Ngay lúc đó, một giọng người sống vang lên sau lưng.

“Lâm Vãn Chi!”

Tạ Hành Chu.

Tôi quay đầu.

Tạ Hành Chu và Lục Minh chạy tới từ cuối đường bài vị.

Tạ Hành Chu cầm súng, Lục Minh ôm một bó đèn pin và bùa vàng, thở như sắp chết.

Lục Minh vừa chạy vừa hét:

“Cô Lâm! Người sống gọi đây! Đừng nghe hàng giả!”

Tôi bật cười.

Cơn kéo trong linh lập tức yếu đi.

Tạ Hành Chu đứng cạnh tôi, nhìn người phụ nữ giống tôi.

Ánh mắt anh lạnh xuống.

“Cô ta là thứ kia?”

Tôi gật đầu.

“Hàng giả chưa hoàn chỉnh.”

Người phụ nữ giả tôi nhìn Tạ Hành Chu.

“Người sống không nên cản linh quy vị.”

Tạ Hành Chu giơ súng.

“Cô không có quyền dùng tên cô ấy.”

Cô ta mỉm cười.

“Các người nhận cô ấy là Lâm Vãn Chi.”

“Ta cũng là Lâm Vãn Chi.”

Tạ Hành Chu nói rất chậm:

“Không.”

“Cô ấy là người vừa mắng tôi, lừa tôi, làm tôi đau đầu, tự ý lao vào nguy hiểm, nhưng vẫn biết quay lại.”

“Cô chỉ là cái vỏ biết đọc tên.”

Người phụ nữ giả tôi cứng lại.

Tôi liếc anh.

“Anh có cần mô tả nhiều khuyết điểm vậy không?”

Tạ Hành Chu không nhìn tôi.

“Để phân biệt chính xác.”

Lục Minh giơ tay.

“Tôi bổ sung, cô Lâm thật rất thích công đức, rất hay nói người khác giả dở, và đặc biệt không bao giờ tự nhận mình tỉnh rồi bằng giọng sang như vậy. Cô ấy tỉnh dậy thường hỏi có đồ ăn không.”

Tôi nhìn cậu.

“Cậu nhớ hơi nhiều.”

Nhưng những lời đó có tác dụng.

Người phụ nữ giả tôi lùi nửa bước.

Vì người sống đang xác nhận tôi bằng những chi tiết vụn vặt, cụ thể, không thể sao chép chỉ bằng mệnh, danh, thân, mắt.

Linh không chỉ là tên.

Linh là những dấu vết sống trong mắt người khác.

Người phụ nữ giả tôi quay đầu về phía Miếu Vô Sinh.

Tiếng chuông trong miếu vang dồn dập.

Keng.

Keng.

Keng.

Keng.

Cô ta nói:

“Không sao.”

“Đến miếu.”

“Bài vị sẽ chọn.”

Sau đó thân hình cô ta tan thành giấy trắng, bay về phía trước.

Con đường bài vị cũng biến mất.

Trước mặt chúng tôi chỉ còn một lối mòn dẫn vào núi.

Cuối lối mòn, Miếu Vô Sinh lộ ra trong sương trắng.

Đèn lồng trắng treo trước cửa.

Cửa miếu mở rộng.

Như một cái miệng đang đợi chúng tôi bước vào.

3. Miếu không thờ thần

Miếu Vô Sinh cũ hơn trong ảnh rất nhiều.

Đến gần mới thấy mái ngói không chỉ sụp một nửa.

Mà phần còn lại cũng mục đến mức chỉ cần gió mạnh thêm chút là có thể rơi xuống.

Trên tường rêu phủ dày, từng vệt đen chảy từ mái xuống như nước mắt cũ.

Hai chiếc đèn lồng trắng treo trước cửa không có lửa.

Nhưng vẫn sáng.

Ánh sáng trắng lạnh chiếu lên biển miếu.

Miếu Vô Sinh.

Ba chữ ấy được khắc rất sâu, nhưng mỗi nét chữ đều có dấu bị đục sửa.

Giống như ban đầu nơi này không gọi là Vô Sinh.

Sau này mới bị người ta đổi tên.

Tạ Hành Chu dừng trước cửa, quan sát xung quanh.

“Không có dấu người sống mới đi vào. Nhưng có rất nhiều tro hương.”

Lục Minh soi đèn xuống đất.

Trước cửa miếu phủ một lớp tro mỏng.

Tro không bị gió thổi bay.

Trên tro có rất nhiều dấu đầu gối.

Người từng quỳ ở đây.

Rất nhiều người.

Tôi cúi xuống chạm vào tro.

Lạnh.

Không phải tro hương bình thường.

Là tro giấy bài vị.

Tôi nói: “Nơi này từng làm nghi thức thế linh rất nhiều lần.”

Lục Minh hỏi: “Thế linh là gì?”

“Người sống không muốn chết, dùng bài vị mời linh khác gánh thay. Hoặc thứ không có linh, dùng bài vị mượn linh người khác vào vị trí của mình.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...