Cậu im lặng một giây.
“Nghe như tráo hàng phiên bản linh hồn.”
“Ừ. Nhưng bị tráo là người.”
Tạ Hành Chu nhìn vào trong miếu.
“Có người.”
Trong chính điện tối tăm, ánh nến lay động.
Sau bàn hương án, trên chiếc ghế trống, bài vị trắng mang tên tôi vẫn đặt đó.
Trước bài vị có một bát nước đen.
Bên cạnh bàn thờ đứng một ông lão.
Lưng còng.
Tóc bạc.
Mặc áo dài đen kiểu cũ.
Tay cầm chuông gọi hồn.
Ông ta ngẩng đầu nhìn chúng tôi.
Mặt rất nhăn.
Nhưng đôi mắt lại đen trống rỗng.
Không có lòng trắng.
Không có phản quang.
Giống hai lỗ hổng khoét vào mặt.
Ông ta cất giọng khàn đặc:
“Lâm Vãn Chi.”
“Cô đến muộn.”
Tôi đứng ngoài cửa miếu.
Không bước qua ngưỡng.
“Ông là Người Canh Miếu?”
Ông ta cúi đầu.
“Ta canh nơi linh về.”
“Canh bao lâu rồi?”
“Rất lâu.”
“Có trả lương không?”
Ông ta khựng lại.
Lục Minh lập tức nhỏ giọng: “Câu hỏi này đúng là của cô Lâm thật.”
Người Canh Miếu nhìn tôi.
“Cô không cần dùng lời nhảm để phá nghi thức. Bài vị đã lập. Hương án đã mở. Chúng sinh đã nhìn. Rằm tháng bảy đã đến. Linh phải quy vị.”
Tôi nhìn bài vị.
“Linh của ai?”
Ông ta nói:
“Linh của trời.”
Tôi cười.
“Trời nhờ ông canh miếu hoang à?”
Người Canh Miếu không tức.
Ông ta lắc chuông.
Keng.
Trong miếu, bát nước đen trước bài vị rung nhẹ.
Mặt nước phản chiếu một cảnh tượng.
Không phải đạo quán.
Không phải tôi.
Mà là một vùng trời rất xa.
Dưới bầu trời đó, có một đạo quán mới xây, hương khói nghi ngút, người người quỳ lạy.
Trên chính điện không thờ Tam Thanh.
Mà thờ một tượng nữ mặc đạo bào.
Gương mặt giống tôi.
Mắt mở.
Miệng mỉm cười.
Trên biển đạo quán viết:
Thiên Nhãn Nương Nương.
Tôi nhìn cảnh tượng đó, nhíu mày.
Bình luận livestream lập tức loạn.
【Nương nương gì cơ?】
【Vô Tướng Hội muốn tạo thần giả bằng mặt Vãn Vãn?】
【Đạo trưởng bị đưa lên bàn thờ khi còn sống?】
【Tôi không quỳ đâu!】
Người Canh Miếu nói:
“Nhân gian cần thần.”
“Thần cũ không đáp.”
“Trời cũ không nhìn.”
“Chúng sinh đau khổ, không ai cứu.”
“Vậy phải có trời mới.
”
Tôi lạnh giọng:
“Dùng mệnh cướp, nhà âm, tiền chết, tuổi trộm, thai đoạt, danh giả, thân thay, tâm khâu, mắt mượn để làm trời mới?”
Ông ta gật đầu.
“Trời vốn do chúng sinh dựng lên.”
“Chúng sinh tin, thần sẽ có.”
Tôi nói: “Chúng sinh tin vào thứ các ông lừa ra, không gọi là dựng thần. Gọi là tà giáo.”
Người Canh Miếu nhìn tôi.
“Cô không hiểu. Cô cứu được vài người, nhưng cứu không hết thiên hạ. Nếu có một vị thần mang mặt cô, mang mắt cô, mang tâm cô, người đời sẽ tin. Họ sẽ dâng hương. Họ sẽ cầu nguyện. Họ sẽ tự nguyện đưa mệnh, tài, thọ, danh cho thần. Khi đó, tất cả đau khổ đều có nơi đi về.”
Tôi bật cười.
“Các ông gọi nơi thu phí của đau khổ là thần?”
“Không phải thu phí.”
Ông ta nói rất nghiêm túc.
“Là trật tự mới.”
Tôi nhìn ông ta.
“Trật tự của Vô Tướng Hội.”
Người Canh Miếu im lặng.
Một lát sau, ông ta nói:
“Vô Tướng chỉ là phương tiện. Trời mới mới là đích đến.”
Tạ Hành Chu lạnh giọng: “Ông từng là ai?”
Người Canh Miếu nhìn anh.
“Tạ Hành Chu. Người giữ pháp luật dương gian.”
Tạ Hành Chu không động.
Ông ta tiếp tục:
“Pháp luật của ngươi cứu được người trong tường trước khi họ chết không? Cứu được đứa trẻ trong nhà âm không? Cứu được người bị bán tuổi, bị mượn thai, bị xóa tên, bị thay thân, bị khâu tâm, bị lấy mắt không?”
Tạ Hành Chu nhìn ông ta.
“Pháp luật đến muộn không có nghĩa hung thủ được lập thần.”
Người Canh Miếu cười khàn.
“Đến muộn thì có ích gì?”
Tạ Hành Chu giơ súng, giọng rất lạnh:
“Đến muộn cũng đến.”
Câu này khiến miếu yên tĩnh một chút.
Tôi nhìn Tạ Hành Chu.
Không nói.
Nhưng trong lòng hơi động.
Đúng.
Không phải mọi sự cứu rỗi đều kịp thời.
Nhưng đến muộn vẫn phải đến.
Sự thật muộn vẫn là sự thật.
Công đạo muộn vẫn phải được đòi.
Không thể vì người tốt đến muộn mà cho phép kẻ xấu dựng bàn thờ.
Người Canh Miếu nhìn chúng tôi, lắc đầu.
“Các người vẫn không hiểu.”
Ông ta lắc chuông lần nữa.
Keng.
Bài vị trên ghế trống sáng lên.
Tên tôi trên đó đỏ như máu.
Người phụ nữ giống tôi xuất hiện bên cạnh bài vị.
Cô ta đứng sau ghế trống.
Đôi mắt vẫn rỗng.
Nhưng trên mặt đã có nụ cười.
Tần Tố cũng xuất hiện.
Bà ta đứng bên phải hương án, áo xám sạch sẽ, vòng gỗ trên cổ tay đã nứt sâu.
Bà ta nhìn tôi.
“Cô Lâm, cô đến rồi.”
Tôi đáp: “Bà chuẩn bị bài vị cho tôi, không đến có vẻ bất lịch sự.”
Tần Tố cười.
Chaporia
Bình Luận (0)