Tôi nói: “Nhân gian cần được nhìn thấy không có nghĩa cần một con mắt giả treo trên đầu thu phí hương hỏa.”
Người Canh Miếu run rẩy đứng dậy.
Cơ thể ông ta khô gầy như một thân cây chết.
Nhưng khi ông ta duỗi thẳng lưng, trong miếu đột nhiên vang lên tiếng xương người cọ vào nhau.
Tường hai bên nứt ra.
Từ trong tường lộ ra vô số bài vị cũ.
Không có tên.
Chỉ có một nét chữ mờ.
Vô Sinh.
Lục Minh nhìn hai bên tường, sắc mặt trắng bệch.
“Có bao nhiêu bài vị vậy…”
Tôi nói: “Không phải bài vị người chết. Là bài vị linh bị thay.”
Người Canh Miếu cười khàn.
“Ba mươi năm.”
“Ta canh nơi này ba mươi năm.”
“Ta nhìn người sống đến khóc cầu trời, trời không đáp.”
“Nhìn người chết không có chỗ về, đất không nhận.”
“Nhìn người tốt chết oan, người xấu hưởng thọ.”
“Nhìn trẻ con bị bỏ, người già bị bán, người nghèo bị ép, người yếu bị ăn.”
Ông ta lắc chuông.
Keng.
Từng bài vị không tên trên tường sáng lên.
“Các ngươi nói Vô Tướng Hội ác.”
“Vậy trời cũ không ác sao?”
“Trời cũ nhìn thấy tất cả mà không làm gì.”
“Chúng ta chỉ muốn tạo ra một trời biết đáp.”
Tôi nhìn ông ta.
“Ông từng cầu trời?”
Người Canh Miếu im lặng.
Tần Tố đứng bên cạnh không nói.
Tôi biết mình đoán đúng.
Người Canh Miếu không phải ngay từ đầu đã là tà vật.
Ông ta từng là người.
Tôi hỏi: “Ông từng mất ai?”
Ông ta siết chuông.
Không đáp.
Tôi nhìn Nhãn Ký Lục trong túi.
Lấy ra, mở từng trang.
Trang cuối vốn chỉ ghi Miếu Vô Sinh và nghi thức linh quy vị.
Nhưng khi đứng trong miếu, chữ mới bắt đầu hiện ra.
Ba mươi hai năm trước.
Miếu này tên cũ là Miếu Sinh Từ.
Có một người giữ miếu họ Mạnh.
Con gái ông bị bắt cóc.
Ông cầu thần ba ngày ba đêm, không ai cứu.
Khi tìm được, con gái đã chết dưới giếng sau miếu.
Dân làng sợ xui, ép ông đóng miếu.
Ông đập tượng thần, đổi tên miếu thành Vô Sinh.
Sau đó gặp Vô Tướng Hội.
Tên: Mạnh Trường Đăng.
Tôi nhìn Người Canh Miếu.
“Mạnh Trường Đăng.”
Ông ta run lên.
Tiếng chuông trong tay dừng lại.
Lục Minh nhỏ giọng: “Tên thật?”
Tôi gật đầu.
“Ông từng là người giữ Miếu Sinh Từ. Con gái ông chết, ông hận trời không đáp. Cho nên Vô Tướng Hội nói muốn tạo trời mới, ông tin.”
Mạnh Trường Đăng nhìn tôi.
Mắt đen trống rỗng bắt đầu chảy ra chất lỏng đen.
“Ta gọi trời ba ngày.”
“Không ai đáp.”
“Con bé mới mười tuổi.”
“Nó sợ tối.”
“Ta tìm thấy nó dưới giếng, tay còn nắm bùa bình an ta cho.”
Ông ta cười.
Cười rất khàn.
“Thần trên bàn thờ nhận hương của ta mười mấy năm.”
“Đến lúc con ta cần, không ai mở mắt.”
Tôi không nói.
Có vài nỗi đau không thể dùng một câu đạo lý đè xuống.
Mạnh Trường Đăng nói tiếp:
“Tần Tố nói, nếu trời không nhìn, vậy tự làm một đôi mắt.”
“Nếu thần không đáp, vậy tự làm một vị thần.”
“Ta canh miếu. Ta lập bài vị. Ta gọi linh.”
“Có gì sai?”
Tôi nhìn ông ta.
“Sai ở chỗ ông biến đau của mình thành dao đâm người khác.”
Ông ta gào lên:
“Ta chỉ muốn có người đáp!”
Tôi đáp:
“Vậy ông đi tìm kẻ giết con ông. Đi tìm kẻ che giấu. Đi tìm những người ép ông im miệng. Ông không đi. Ông chọn giúp Vô Tướng Hội lấy mệnh, lấy thọ, lấy thai, lấy danh, lấy thân, lấy tâm, lấy mắt của người khác. Mạnh Trường Đăng, con ông chết oan, nhưng người khác không nợ ông một vị thần.”
Miếu Vô Sinh yên lặng.
Mạnh Trường Đăng đứng đó, tay cầm chuông run lên.
Tôi nói tiếp:
“Ông hận trời không nhìn. Nhưng ông đã biến mình thành thứ ông hận nhất. Ba mươi năm nay, bao nhiêu người bị Vô Tướng Hội hại trước mặt ông? Ông nhìn thấy không?”
Ông ta không đáp.
Tôi hỏi:
“Ông nhìn thấy không?”
Bình luận livestream lúc này dần sáng lại.
Có lẽ mười giây nhắm mắt đã qua, nhưng mực đen sửa chữ yếu hơn trước.
Từng dòng hiện ra.
【Nhìn thấy không?】
【Ông nhìn thấy không?】
【Đừng dùng đau khổ của mình hại người khác】
【Con gái ông không muốn ông biến thành như vậy đâu】
Mạnh Trường Đăng nhìn bình luận.
Đột nhiên, một chiếc đèn lồng trắng ngoài miếu bay vào.
Trên đèn lồng hiện ra mặt một bé gái.
Khoảng mười tuổi.
Tóc tết hai bên.
Mắt rất sáng.
Mạnh Trường Đăng cứng người.
“Tiểu Đăng…”
Tôi lập tức nhíu mày.
Đây có thể là giả.
Nhưng khác với danh ảnh trước đó, ánh sáng trên chiếc đèn này rất mềm.
Không có con mắt không đồng tử.
Không có chỉ đỏ.
Bé gái nhìn Mạnh Trường Đăng.
“Cha.”
Mạnh Trường Đăng run rẩy bước tới.
“Tiểu Đăng, là con sao? Cha gọi con ba mươi năm, cuối cùng con về rồi…”
Bé gái lắc đầu.
“Con không về được.”
Chaporia
Bình Luận (0)