“Vì cha cứ gọi người khác.”
Một câu ấy khiến Mạnh Trường Đăng đứng chết lặng.
Bé gái nhìn ông.
“Cha gọi quá nhiều tên không thuộc về con.”
“Miếu đầy tiếng người khác khóc.”
“Con không tìm thấy đường về.”
Mạnh Trường Đăng há miệng.
Nhưng không phát ra tiếng.
Bé gái nói rất nhẹ:
“Cha, con đau lúc chết.”
“Nhưng cha làm người khác đau, con cũng nghe thấy.”
Chuông trong tay Mạnh Trường Đăng rơi xuống đất.
Keng.
Ông ta quỳ sụp xuống.
Không phải quỳ với bài vị.
Mà quỳ trước chiếc đèn lồng nhỏ.
“Cha sai rồi…”
“Cha chỉ muốn có người đáp…”
Bé gái nhìn ông.
“Con đáp rồi.”
Mạnh Trường Đăng khóc không thành tiếng.
Cơ thể khô gầy của ông ta run lên, chất lỏng đen trong mắt chảy xuống mặt.
Tần Tố lạnh lùng nhìn cảnh đó.
“Mạnh Trường Đăng, đừng quên ai giúp ông giữ lại một tia linh của con gái ông.”
Mạnh Trường Đăng ngẩng đầu nhìn bà ta.
Tần Tố nói:
“Nếu không có Vô Tướng, con bé đã tan từ lâu.”
Tôi lạnh giọng:
“Bà giữ con gái ông ấy như dây xích, không phải cứu.”
Tần Tố nhìn tôi.
“Nhưng dây xích cũng là giữ.”
Mạnh Trường Đăng run rẩy nhìn đèn lồng.
Bé gái lắc đầu.
“Cha, để con đi.”
Ông ta ôm đầu.
“Không… cha đợi con ba mươi năm…”
“Cha, để con đi.”
Miếu Vô Sinh rung lên.
Từng bài vị không tên trên tường bắt đầu nứt.
Mạnh Trường Đăng chậm rãi nhặt chuông gọi hồn lên.
Tần Tố hơi nheo mắt.
“Mạnh Trường Đăng, ông định làm gì?”
Ông ta không nhìn bà ta.
Chỉ nhìn bé gái trên đèn lồng.
“Cha gọi con lần cuối.”
Bé gái mỉm cười.
“Vâng.”
Mạnh Trường Đăng lắc chuông.
Không phải ba tiếng.
Chỉ một tiếng.
Keng.
Lần này không phải gọi linh về.
Mà là tiễn linh đi.
Đèn lồng trắng phát sáng.
Bé gái trong đèn nhìn ông lần cuối, rồi tan thành ánh sáng nhỏ.
Ánh sáng bay ra khỏi miếu, bay lên trời đêm rằm tháng bảy.
Mạnh Trường Đăng quỳ trên đất, ngẩng đầu nhìn đến khi ánh sáng biến mất.
Sau đó ông quay đầu nhìn Tần Tố.
Mắt đen trống rỗng của ông dần hiện lại lòng trắng.
Rất đục.
Rất già.
Rất đau.
Nhưng là mắt người.
“Ba mươi năm.”
“Ta canh đủ rồi.”
Tần Tố lạnh giọng:
“Ông dám phản?”
Mạnh Trường Đăng cười khàn.
“Ta chỉ trả miếu.
”
Ông giơ chuông, đập mạnh xuống nền gạch.
Chuông gọi hồn vỡ nát.
Tất cả bài vị không tên trên tường đồng loạt nổ tung.
Miếu Vô Sinh gào lên như một con thú bị rút xương.
Tần Tố sắc mặt biến đổi.
Nghi thức mất người canh miếu.
Mất bài vị.
Mất thân giả.
Mất chúng sinh niệm.
Còn lại chỉ có một thứ.
Bà ta nhìn tôi.
“Vậy đành dùng cách cuối.”
Tôi siết kéo đồng.
Tần Tố đưa tay, rạch lên cổ tay mình.
Máu bà ta không đỏ.
Mà là mực đen.
Mực rơi xuống nền miếu, chảy thành một con mắt không đồng tử.
Bà ta nói:
“Không gọi linh của cô được.”
“Vậy gọi thứ đã ngủ sau linh của cô.”
Đồng xu cổ trên tay tôi bỗng nứt một đường.
Tôi nghe thấy tiếng cổng trắng trong đầu mở ra lần nữa.
Lần này không phải do bài vị.
Mà do con mắt không đồng tử trên nền miếu.
Tần Tố muốn mở thẳng cửa.
—
6. Trời cũ mở mắt
Khi con mắt không đồng tử bằng mực đen mở ra trên nền miếu, cả Miếu Vô Sinh biến mất.
Không phải sụp.
Mà là bị kéo vào một khoảng trắng mênh mông.
Tôi, Tạ Hành Chu, Lục Minh, Mạnh Trường Đăng và Tần Tố cùng đứng trên một mặt đất không có bóng.
Trên đầu không có trăng.
Không có sao.
Chỉ có một con mắt khổng lồ nhắm chặt treo giữa hư không.
Nó lớn đến mức không thể gọi là mắt của người.
Mí mắt như một đường chân trời.
Mỗi nếp gấp trên mí mắt giống một dãy núi.
Tôi nhìn nó.
Đồng xu cổ trên tay nứt thêm.
Chấm đen trên mu bàn tay mở ra một khe nhỏ.
Tim tôi đập một nhịp không thuộc về mình.
Thình thịch.
Tần Tố đứng dưới con mắt khổng lồ, ngẩng đầu.
Vẻ mặt bà ta lần đầu tiên gần như thành kính.
“Trời cũ.”
“Ngươi ngủ quá lâu rồi.”
Tôi lạnh mặt.
“Bà điên rồi.”
Bà ta nhìn tôi.
“Không. Ta chỉ bỏ qua trung gian.”
“Thứ kia chưa có linh, vậy dùng linh gốc đánh thức trời cũ.”
“Trời cũ mở mắt, trời mới sẽ có bóng.”
Tôi hiểu rồi.
Nếu không gọi được linh tôi vào thân giả, Tần Tố định dùng linh tôi làm mồi đánh thức thứ cao hơn.
Con mắt trên trời kia có thể không phải “tôi”.
Nhưng chắc chắn có liên quan đến nguồn gốc thẻ trúc, đồng xu cổ và đạo quán Thanh Hư.
Một thứ gọi là trời cũ.
Một thứ từng nhìn nhân gian, rồi nhắm mắt.
Tần Tố muốn ép nó mở mắt.
Chỉ cần nó mở mắt một nhịp, Vô Tướng Hội có thể lấy bóng của nó làm linh cho trời mới.
Tôi nhìn Tần Tố.
Chaporia
Bình Luận (0)