“Các người không muốn thay trời.”
“Các người muốn lấy xác trời cũ nuôi trời mới.”
Bà ta mỉm cười.
“Cô vẫn thông minh như vậy.”
Mạnh Trường Đăng quỳ dưới đất, sắc mặt trắng bệch.
“Không thể… chúng ta không phải nói tạo trời đáp lời chúng sinh sao…”
Tần Tố nhìn ông ta.
“Mạnh Trường Đăng, ông thật sự nghĩ có thể tạo thần từ thiện ý sao?”
Ông ta run lên.
Bà ta nói:
“Thần được tạo từ hương hỏa, sợ hãi, nợ nần, đau khổ, cầu xin và phục tùng.”
“Chúng sinh không cần một người cứu họ đứng ngang hàng.”
“Họ cần thứ cao hơn để quỳ.”
Tôi lạnh giọng:
“Đó là điều bà muốn, không phải họ.”
Tần Tố nhìn tôi.
“Vậy cô hỏi họ đi.”
Bà ta giơ tay.
Livestream của tôi lại sáng lên trong hư không.
Màn hình khổng lồ hiện giữa khoảng trắng.
Số người xem vẫn là 999999.
Bình luận không còn bị sửa hoàn toàn.
Nhưng Tần Tố không cần sửa nữa.
Bà ta đưa vào màn hình rất nhiều hình ảnh.
Người mẹ mất con quỳ ngoài bệnh viện.
Người già bị bỏ trong viện dưỡng lão.
Cô gái bị xóa tên.
Người yêu bị thao túng.
Người bị cướp thân, cướp mắt.
Những người khổ sở, tuyệt vọng, không biết cầu ai.
Tần Tố nói với họ:
“Các ngươi muốn một vị thần đáp lời không?”
“Một vị thần có thể nhìn thấy tất cả.”
“Một vị thần mang mặt người từng cứu các ngươi.”
“Một vị thần không ngủ như trời cũ.”
“Chỉ cần quỳ.”
Màn hình yên tĩnh.
Sau đó bắt đầu có bình luận.
【Tôi muốn…】
【Nếu thật sự có thần đáp lời thì tốt biết mấy】
【Tôi đã cầu rất nhiều lần nhưng không ai nghe】
【Nếu có người nhìn thấy tôi…】
Những dòng này khiến lòng tôi trầm xuống.
Vì chúng không hoàn toàn bị thao túng.
Đau khổ thật sự khiến người ta muốn có một vị thần.
Muốn có ai đó cao hơn, mạnh hơn, công bằng hơn, đáp lời mình.
Tần Tố biết điều đó.
Bà ta không cần ép tất cả.
Chỉ cần một phần người sống tự nguyện quỳ, nghi thức sẽ có hương.
Tạ Hành Chu nhìn màn hình.
Anh bỗng nói:
“Muốn được nhìn thấy không sai.”
Bình luận dừng một chút.
Anh tiếp tục:
“Muốn công bằng không sai. Muốn có người cứu không sai. Nhưng đừng giao mạng cho kẻ yêu cầu các vị quỳ trước khi cứu.”
Lục Minh cũng nói lớn:
“Đúng! Cảnh sát chúng tôi cũng đến muộn nhiều lần, cũng có nhiều việc làm chưa đủ tốt, nhưng chúng tôi không bắt người bị hại quỳ mới lập án.
Ai đòi các vị quỳ mới cứu thì không phải thần, là lừa đảo!”
Tôi nhìn hai người họ.
Rồi nhìn livestream.
Tôi nói:
“Các vị, tôi không phải thần.”
“Và tôi không cần các vị quỳ.”
“Các vị muốn được nhìn thấy, vậy hãy đứng lên để người khác nhìn thấy các vị.”
“Muốn công bằng, hãy nói ra, ghi lại, báo án, làm chứng, giúp người bên cạnh làm chứng.”
“Đừng quỳ cho một thứ dùng đau khổ của các vị làm hương.”
Tần Tố lạnh mặt.
“Cô Lâm, lời nói rất đẹp. Nhưng người sống yếu đuối. Không phải ai cũng đứng nổi.”
Tôi đáp:
“Đứng không nổi thì ngồi, bò, dựa vào nhau. Nhưng đừng quỳ cho bà.”
Bình luận bắt đầu đổi.
【Không quỳ】
【Không quỳ】
【Tôi muốn được nhìn thấy nhưng tôi không quỳ】
【Tôi không giao mạng cho thần giả】
【Đứng không nổi thì dựa vào nhau】
【Không quỳ】
Từng dòng chữ chạy lên.
Ánh sáng chúng sinh niệm không bay về con mắt trên trời nữa.
Nó bay về phía mặt đất.
Chiếu lên từng người trong màn hình.
Không phải hương.
Mà là lửa.
Tần Tố nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng.
“Vậy dùng cô.”
Bà ta giơ tay.
Con mắt không đồng tử dưới chân bà ta vỡ ra.
Từ đó bắn ra một sợi chỉ đen, xuyên thẳng về phía ngực tôi.
Tôi dùng kéo đồng chặn.
Nhưng sợi chỉ đen không phải tà khí bình thường.
Nó xuyên qua kéo, chạm vào mảnh đá chữ linh trên ngực tôi.
Ầm.
Cánh cổng trắng trong đầu tôi mở toang.
Con mắt khổng lồ trên trời run lên.
Mí mắt chậm rãi động.
Tần Tố hét lên:
“Mở mắt!”
Tôi ngã xuống một gối.
Tạ Hành Chu lao tới đỡ tôi.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy một giọng nói.
Rất xa.
Rất gần.
Không nam không nữ.
Không già không trẻ.
Không lạnh.
Không ấm.
“Ngươi muốn ta mở mắt?”
Tôi không biết giọng đó hỏi ai.
Tần Tố run lên vì kích động.
“Đúng! Nhìn nhân gian đi! Nhìn chúng sinh đau khổ đi! Nhìn chúng ta tạo trời mới thay ngươi đi!”
Giọng nói kia im lặng.
Sau đó hỏi:
“Ngươi là ai?”
Tần Tố sững lại.
Bà ta mở miệng.
“Tần Tố.”
Con mắt khổng lồ vẫn nhắm.
Giọng nói kia lại hỏi:
“Tên thật.”
Tần Tố im lặng.
Vòng gỗ trên cổ tay bà ta nứt toác.
Tôi ngẩng đầu.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tần Tố mất khống chế thật sự.
Bà ta không trả lời được.
Chaporia
Bình Luận (0)