Vì Tần Tố không phải tên thật.
Người Giữ Sổ không phải tên thật.
Bác sĩ Tần không phải.
Nhân viên khách sạn không phải.
Người mặc áo Tô Uyển không phải.
Bà ta thay quá nhiều thân, mượn quá nhiều danh, viết quá nhiều sổ.
Đến cuối cùng, chính bà ta không có tên thật để đứng trước trời cũ.
Giọng nói kia hỏi lần thứ ba:
“Ngươi là ai?”
Tần Tố ôm đầu.
Mực đen từ mắt, mũi, miệng bà ta chảy ra.
“Ta là… ta là người ghi sổ…”
“Ta là người giữ danh…”
“Ta là người thay trời…”
Giọng nói kia không dao động.
“Không tên.”
“Không được gọi.”
Tần Tố hét lên.
Thân thể bà ta bắt đầu nứt.
Nhưng ngay lúc ấy, bà ta đột nhiên nhìn tôi.
Trong mắt tràn đầy điên cuồng.
“Ta không có tên.”
“Vậy dùng tên cô.”
Bà ta lao về phía tôi.
Tất cả mực đen trên người hóa thành một con mắt khổng lồ nhỏ hơn, muốn chui vào chấm đen trên mu bàn tay tôi.
Tôi không tránh được.
Tạ Hành Chu kéo tôi ra sau, nhưng mực đen đã chạm vào tay tôi.
Đau.
Đau đến mức tôi suýt không thở được.
Chấm đen trên mu bàn tay mở to.
Một phần mắt trời bị tôi giữ lại trong Mắt Trời bỗng bị Tần Tố cưỡng ép kích hoạt.
Tôi thấy tên thật của bà ta.
Không phải chữ.
Mà là hình ảnh.
Một bé gái từng không có tên.
Bị bỏ ở miếu.
Được người ta gọi là Tố vì da trắng.
Lớn lên trong hương khói và lời cầu xin.
Ngày qua ngày ghi tên người chết, viết bài vị, học cách ai có tên thì được nhớ, ai không tên thì tan.
Sau đó cô bé gặp Vô Tướng.
Vô Tướng nói:
Không có tên cũng không sao.
Ngươi có thể viết tên người khác.
Từ đó cô ta trở thành Người Giữ Sổ.
Không tên.
Chỉ còn chữ Tần Tố.
Tôi mở mắt.
Nhìn bà ta.
“Thì ra bà cũng từng là người không được đặt tên.”
Tần Tố cứng lại.
Tôi nói:
“Bà hận việc mình không có tên, nên đi cướp tên người khác.”
Bà ta run lên.
“Im miệng.”
“Bà giữ sổ không phải để người khác được nhớ. Bà muốn chứng minh chỉ cần bà viết, ai cũng phải tồn tại hoặc biến mất theo ý bà.”
“Im miệng!”
Tần Tố giơ tay bóp cổ tôi.
Nhưng trước khi bà ta chạm vào, Tạ Hành Chu bắn vỡ phần vòng gỗ cuối cùng trên cổ tay bà ta.
Keng!
Vòng gỗ nát.
Con mắt không đồng tử khắc trên đó vỡ thành bột.
Tần Tố hét lên.
Tên giả trên người bà ta lần lượt rơi xuống như giấy.
Bác sĩ Tần.
Người Giữ Sổ.
Tần Tố.
Khách trả phòng Tô Uyển.
Cố vấn.
Lễ tân.
Từng lớp danh phận bong ra.
Cuối cùng, trước mặt chúng tôi chỉ còn một người phụ nữ rất gầy, tóc bạc một nửa, gương mặt không rõ tuổi.
Bà ta nhìn hai tay mình, hoảng loạn như lần đầu tiên phát hiện mình trống rỗng.
“Ta là ai…”
Không ai đáp.
Vì không ai biết.
Và có lẽ chính bà ta cũng không biết nữa.
Con mắt khổng lồ trên trời vẫn nhắm.
Giọng nói kia vang lên lần cuối:
“Không tên.”
“Không nhận.”
Tần Tố bị một luồng ánh sáng trắng đánh trúng.
Bà ta ngã xuống, thân thể hóa thành vô số trang giấy.
Mỗi trang giấy đều viết đầy tên người khác.
Gió thổi qua.
Trang giấy cháy thành tro.
Tần Tố biến mất.
Không chết theo nghĩa bình thường.
Mà bị tước hết tên giả, không còn cách hiện thân.
Khoảng trắng bắt đầu sụp.
Con mắt trên trời vẫn chưa mở.
Tôi thở phào.
Nhưng ngay lúc đó, nó bỗng động một chút.
Không phải mở.
Chỉ là mí mắt khẽ nâng lên một khe rất nhỏ.
Một ánh sáng rơi xuống người tôi.
Tôi nghe thấy giọng nói kia hỏi:
“Ngươi là ai?”
Lần này, nó hỏi tôi.
Tạ Hành Chu nắm tay tôi.
Lục Minh đứng cạnh, mặt trắng bệch nhưng vẫn nhìn tôi.
Livestream im lặng.
Tất cả đang chờ tôi trả lời.
Nếu tôi nói tên thật của thứ sau linh.
Nếu tôi thừa nhận mình là trời cũ, là thiên tâm, là mắt trời, có lẽ con mắt sẽ mở.
Tôi nhìn ánh sáng kia.
Rất lâu sau, tôi đáp:
“Lâm Vãn Chi.”
Giọng nói kia im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Đạo quán Thanh Hư, truyền nhân đời thứ mười bảy.”
“Nợ tiền điện.”
“Livestream nửa đêm.”
“Không nhận hương quỳ.”
“Không cho mượn linh.”
“Không về vị.”
Tôi ngẩng đầu nhìn con mắt khổng lồ.
“Nếu ngươi là ta của trước kia, vậy ngủ tiếp đi.”
“Nhân gian hiện tại, ta tự nhìn.”
Con mắt trên trời yên lặng.
Sau đó, nó chậm rãi khép lại hoàn toàn.
Ánh sáng biến mất.
Khoảng trắng vỡ ra.
Chúng tôi rơi trở lại Miếu Vô Sinh.
—
7. Trời không nhận hương quỳ
Khi tôi tỉnh lại, trời gần sáng.
Miếu Vô Sinh đã sụp một nửa.
Bàn hương án gãy đôi.
Chiếc ghế trống cháy thành than.
Bài vị mang tên tôi vỡ vụn dưới đất, chữ đỏ trên đó đã biến mất.
Mạnh Trường Đăng nằm cạnh cửa miếu, thân thể mờ dần.
Chaporia
Bình Luận (0)