Nếu không xử lý, dù đưa cô ra ngoài, đôi mắt cô vẫn có thể bị giữ lại ở đây.

Tôi nói: “Tạm thời không ra được.”

Mạnh Kỳ run lên.

Tạ Hành Chu nhìn bức tranh Mạnh Kỳ.

“Phải hủy tranh?”

“Không thể hủy bừa. Tranh giữ mắt cô ấy. Đốt tranh, mắt cô ấy có thể hỏng.”

Lục Minh nhỏ giọng: “Lại là không thể phá bừa.”

Tôi nhìn cuối phòng.

Bức tranh phủ vải đỏ vẫn ở đó.

Tấm vải đỏ đã trượt xuống một phần.

Đôi mắt của tôi dưới vải nhìn thẳng về phía tôi.

Không tránh.

Không chớp.

Tôi nhắm mắt một cái.

Trong khoảnh khắc mí mắt khép lại, tôi nghe thấy tiếng cười rất nhẹ trong phòng.

Khi mở mắt ra, những bức chân dung hai bên đã tiến gần hơn một chút.

Không phải tranh di chuyển.

Mà là tường co lại.

Phòng triển lãm đang ép chúng tôi về phía bức tranh cuối cùng.

Tôi nói: “Không được chớp mắt trước bức tranh cuối cùng. Nghĩa là nó cần khoảnh khắc chúng ta chớp mắt để đổi mắt.”

Tạ Hành Chu nói: “Vậy đừng nhìn nó.”

“Không nhìn cũng không được. Quy tắc thứ hai: không được hỏi người trong tranh đang nhìn gì. Điều này chứng minh người trong tranh thật sự nhìn thấy thứ gì đó. Nếu không biết nó nhìn gì, chúng ta không phá được.”

Lục Minh hỏi: “Nhưng hỏi thì phạm quy.”

“Không hỏi người trong tranh. Hỏi người ngoài tranh.”

Tôi quay sang Mạnh Kỳ.

“Cô là nhân viên trực. Trước khi xảy ra chuyện, có danh sách tác phẩm không?”

“Có… trong quầy tiếp tân. Nhưng em không nhìn rõ…”

Tôi nhìn quầy tiếp tân bên phải.

Trên đó có một cuốn catalogue triển lãm.

Bìa trắng.

Không có hình.

Chỉ có một con mắt khép.

Tôi ra hiệu cho Lục Minh.

“Lấy catalogue. Đừng nhìn tranh.”

Lục Minh hít sâu, cúi đầu đi về phía quầy.

Ngay khi cậu bước qua bức chân dung một người đàn ông không mắt, bức tranh bỗng nói bằng giọng rất quen:

“Lục Minh.”

Cậu khựng lại.

Không phải giọng trẻ con nữa.

Mà là giọng của mẹ cậu.

“Con nhìn mẹ một cái đi.”

Lục Minh cứng đờ.

Tôi nhìn cậu.

“Lục Minh, mẹ cậu còn sống?”

Cậu nghiến răng.

“Còn. Và bà ấy sẽ không nửa đêm ở trong tranh gọi tôi.”

“Vậy đi tiếp.”

Giọng trong tranh dịu xuống:

“Con làm cảnh sát vất vả như vậy, mẹ rất lo. Con nhìn mẹ đi, mẹ chỉ muốn thấy con…”

Lục Minh nhắm mắt một giây rồi lập tức mở ra nhìn sàn.

“Không nhìn. Về nhà tôi tự gọi video.”

Cậu lao đến quầy, chụp lấy catalogue rồi chạy về.

Bức tranh sau lưng phát ra tiếng thở dài thất vọng.

Tôi nhận catalogue.

Không mở trực tiếp.

Tôi dán một lá bùa lên bìa, rồi dùng điện thoại quay trang giấy qua camera.

Màn hình hiện ra danh sách tác phẩm.

Tác phẩm số 1: Người mất con.

Tác phẩm số 2: Người bị bỏ rơi.

Tác phẩm số 3: Người không được nhìn thấy.

Tác phẩm số 4: Người nhắm mắt trước tội ác.

Tác phẩm số 44: Người nhìn thấy trời.

Tôi nhìn số 44.

Không bất ngờ.

Mỗi tác phẩm có ghi chất liệu.

Sơn dầu, vải canvas, hỗn hợp.

Nhưng ở dòng nhỏ bên dưới, có một mục khác.

Nguồn mắt.

Tác phẩm số 1: mắt của người mẹ tìm con.

Tác phẩm số 2: mắt của người yêu bị bỏ.

Tác phẩm số 3: mắt của học sinh bị cô lập.

Tác phẩm số 4: mắt của giáo viên quay đi.

Tôi dừng lại.

Người nhắm mắt trước tội ác.

Mắt của giáo viên quay đi.

Không phải tất cả mắt trong tranh đều là nạn nhân.

Có cả người từng chọn không nhìn.

Tôi lật tiếp.

Tác phẩm số 17: mắt của bác sĩ ký giấy giả.

Tác phẩm số 23: mắt của con trai bỏ mẹ trong viện dưỡng lão.

Tác phẩm số 31: mắt của người chồng giả vờ không thấy vợ đau.

Tác phẩm số 39: mắt của người qua đường quay video nhưng không cứu.

Tôi càng đọc, càng hiểu phòng tranh này dùng thứ gì.

Nó không chỉ lấy mắt vật lý.

Nó lấy “cái nhìn”.

Người từng nhìn thấy mà quay đi.

Người không được nhìn thấy.

Người muốn được nhìn.

Người sợ nhìn sự thật.

Tất cả ánh nhìn bị gom vào tranh.

Tác phẩm cuối cùng cần gì?

Tôi lật đến trang 44.

Tác phẩm số 44: Người nhìn thấy trời.

Nguồn mắt: chưa hoàn thành.

Mắt trái: chúng sinh nhãn.

Mắt phải: thiên nhãn.

Tôi nhìn hai dòng đó.

Lòng chùng xuống.

Chúng sinh nhãn.

Thiên nhãn.

Tần Tố muốn một mắt nhìn nhân gian.

Một mắt nhìn trời.

Mắt nhìn nhân gian lấy từ những người trong tranh.

Mắt nhìn trời lấy từ tôi.

Bên cạnh dòng “thiên nhãn” có ghi chú:

Khách mời Lâm Vãn Chi.

Trạng thái: đã đến.

Tôi đóng catalogue.

Cùng lúc đó, bức tranh phủ vải đỏ cuối phòng truyền ra tiếng cười.

Tần Tố đứng dưới bức tranh từ lúc nào.

Áo xám, tóc búi gọn, vòng gỗ nứt trên cổ tay.

Bà ta nhìn tôi.

“Cô đọc xong rồi?”

Tôi nhìn bà ta.

“Các người thật sự rất thích làm catalogue. Sợ sau này bị điều tra không đủ chứng cứ à?”

Bà ta cười.

“Nghệ thuật cần lưu hồ sơ.”

“Và tội ác cũng vậy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...