“Không có gì là tội ác nếu người xem tự nguyện trao mắt.”

Tôi lạnh giọng: “Người bị lừa không gọi là tự nguyện.”

Tần Tố nhìn tôi, ánh mắt dừng trên mắt tôi.

“Vậy cô thì sao?”

“Ta chưa lừa cô.”

“Ta mời cô đến.”

“Ta nói rõ cần mắt cô.”

“Cô vẫn đến.”

Bà ta đưa tay, chậm rãi kéo tấm vải đỏ xuống thêm một đoạn.

Đôi mắt của tôi trên bức tranh mở lớn hơn.

Tôi lập tức cảm thấy mắt mình đau nhói.

Như có một cây kim nhỏ đâm vào sau hốc mắt.

Tạ Hành Chu nắm cổ tay tôi.

“Đừng nhìn.”

Tôi rũ mắt xuống.

“Ừ.”

Tần Tố nói:

“Cô Lâm, cô không nhìn thì làm sao phá?”

Tôi đáp: “Bà vội cái gì? Mắt tôi còn trên mặt tôi, không phải trên tay bà.”

Bà ta mỉm cười.

“Chưa thôi.”

3. Người không được nhìn thấy

Tần Tố biến mất sau bức tranh phủ vải đỏ.

Những bức chân dung hai bên tường bắt đầu chuyển động.

Không phải chỉ xoay cổ nữa.

Mà từng khuôn mặt trong tranh chậm rãi nhô ra khỏi mặt vải.

Như người bị nhốt sau một lớp da mỏng, cố dùng mặt đẩy ra ngoài.

Mạnh Kỳ bị che mắt, không thấy cảnh đó, nhưng cô nghe được tiếng vải căng rách, sợ đến nắm chặt tay áo tôi.

“Chị Vãn Vãn, có chuyện gì vậy?”

Tôi nói: “Tranh muốn chui ra. Đừng tò mò.”

Lục Minh cầm bùa, giọng khô khốc:

“Câu này nghe như ác mộng mỹ thuật.”

Tôi nhìn catalogue trong tay.

Muốn phá phòng tranh Vô Nhãn, phải trả mắt về cho đúng người.

Nhưng không thể xử lý từng bức như Khách Sạn 444.

Ở đây có quá nhiều tác phẩm.

Hơn nữa, mắt không chỉ bị giữ.

Mỗi đôi mắt còn dính với một loại “nhìn”.

Có người bị cướp quyền được nhìn thấy.

Có người bị trừng phạt vì từng quay đi.

Có người bị lợi dụng vì khao khát được nhìn.

Nếu không phân biệt, trả sai sẽ loạn.

Tôi lật lại catalogue, tìm tác phẩm liên quan Mạnh Kỳ.

Không có tên cô ấy.

Nhưng bức tranh mới trên tường đã có mặt cô.

Nghĩa là cô ấy đang bị biến thành tác phẩm số 45.

Một tác phẩm ngoài danh sách.

Tôi hỏi Mạnh Kỳ: “Trước đây cô có gặp chuyện gì liên quan đến tranh không?”

Cô run rẩy đáp: “Em học mỹ thuật. Em… em từng bị thầy hướng dẫn cướp tranh tốt nghiệp. Ông ấy đổi tên tác giả thành cháu gái ông ấy, nói em còn trẻ, sau này còn cơ hội. Em đi kiện nhưng không có bằng chứng, bạn cùng lớp đều nói không nhìn thấy.”

Tôi nhìn bức chân dung Mạnh Kỳ trên tường.

Không có mắt.

Nhưng trên khóe miệng có vết cười rất méo.

Tôi hiểu.

Mạnh Kỳ cũng là “người không được nhìn thấy”.

Tác phẩm của cô bị cướp.

Nỗ lực của cô bị xóa.

Những người biết sự thật đều giả vờ không nhìn.

Phòng tranh Vô Nhãn mượn đúng vết thương này để kéo mắt cô.

Tôi hỏi: “Cô muốn người ta nhìn thấy mình?”

Mạnh Kỳ cắn môi.

“Muốn. Em từng rất muốn. Em muốn mọi người biết bức tranh đó là của em. Em muốn thầy xin lỗi. Em muốn bạn cùng lớp thừa nhận họ đã thấy. Nhưng sau đó em mệt quá. Em nghĩ thôi bỏ đi, không ai nhìn thấy cũng được.”

Tôi nói: “Không ai nhìn thấy cũng được không có nghĩa cô phải đưa mắt cho tranh.”

Cô bật khóc.

“Em biết.”

Tôi đặt catalogue vào tay cô, nhưng không để cô mở mắt.

“Tên cô chưa nằm trong catalogue. Vậy cô vẫn còn quyền tự ghi.”

“Ghi gì?”

“Ghi tên mình dưới tác phẩm của mình.”

Mạnh Kỳ run lên.

“Nhưng em không có tranh…”

Tôi chỉ vào bức chân dung cô trên tường.

“Có. Nó đang lấy mặt cô làm tranh. Vậy cô lấy lại quyền tác giả.”

Cô ngẩn ra.

Tôi đưa bút đỏ cho cô.

“Không nhìn tranh. Đi theo hướng tôi dẫn. Viết tên cô lên khung tranh.”

Tạ Hành Chu lập tức hiểu, đi phía trước chắn những bức tranh khác.

Tôi dẫn Mạnh Kỳ đến trước bức chân dung của cô.

Cô vẫn bịt mắt.

Tay run dữ dội.

Những bức tranh xung quanh bắt đầu thì thầm.

“Không ai nhìn thấy cô đâu.”

“Cô viết tên cũng vô dụng.”

“Tác phẩm của cô đã là của người khác.”

“Cô chỉ là nhân viên trực đêm.”

“Cô không đáng được nhìn.”

Mạnh Kỳ run đến gần như cầm không chắc bút.

Tôi nói: “Mạnh Kỳ, cô nghe tôi. Không phải chỉ khi tất cả mọi người nhìn thấy thì cô mới tồn tại. Cô tự biết bức tranh đó là của mình, đó là điểm đầu tiên. Viết.”

Cô cắn răng, giơ bút lên.

Trên khung tranh, cô viết ba chữ:

Mạnh Kỳ.

Chữ cuối vừa hạ xuống, bức chân dung cô trên tường rung mạnh.

Mặt người trong tranh bắt đầu méo mó.

Hai mảng da phẳng nơi mắt nứt ra.

Không chảy máu.

Mà có ánh sáng chảy ra.

Mạnh Kỳ kêu lên.

Tấm vải đen che mắt cô thấm ướt.

Tôi tháo vải.

Đôi mắt cô đã rõ hơn.

Đồng tử không còn nhạt như mực loãng.

Bức chân dung trên tường không biến mất, nhưng dưới khung tranh xuất hiện một dòng chữ.

Tác phẩm của Mạnh Kỳ.

Không phải tác phẩm biến cô thành vật bị nhìn.

Mà là cô lấy lại quyền được nhìn thấy.

Bình luận trong livestream lập tức chạy nhanh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...