【Tác phẩm của Mạnh Kỳ!】

【Tôi khóc rồi, cái này đau quá.】

【Không ai nhìn thấy cũng không có nghĩa mình không tồn tại.】

【Đòi lại tên tác giả là đúng!】

Những bức tranh quanh đó bắt đầu xôn xao.

Có bức tức giận.

Có bức khóc.

Có bức im lặng.

Tôi nhìn catalogue.

Dòng tác phẩm số 3: Người không được nhìn thấy bỗng mờ đi.

Nguồn mắt: học sinh bị cô lập.

Tôi nhớ Tô Mộng.

Nhưng cô bé đã rời đi.

Phòng tranh này có lẽ từng muốn lấy một phần ánh nhìn từ vụ đó, nhưng không lấy được.

Tôi lật đến tác phẩm số 4.

Người nhắm mắt trước tội ác.

Nguồn mắt: giáo viên quay đi.

Tôi nhìn bức tranh số 4.

Trong tranh là một người đàn ông trung niên không mắt, mặc sơ mi xám.

Rất giống Trương Duy.

Bức tranh này có mắt chưa?

Chưa.

Nó không có mắt, nhưng miệng mím chặt.

Tôi lập tức hiểu.

Người nhắm mắt trước tội ác không bị lấy mắt vì đáng thương.

Mà vì mắt của họ từng nhìn thấy sự thật nhưng chọn đóng lại.

Vô Tướng Hội lấy loại mắt này làm “chứng cứ ngược”.

Nếu thứ kia có một con mắt từ những người từng quay đi, nó có thể học cách giả vờ không thấy tội ác.

Tôi nói: “Mắt trong phòng tranh chia hai loại. Một loại là mắt của người bị bỏ qua. Một loại là mắt của người cố tình bỏ qua người khác.”

Lục Minh hỏi: “Vậy trả cùng kiểu được không?”

“Không. Người bị bỏ qua cần được nhìn thấy. Người cố tình quay đi cần bị buộc nhìn.”

Tạ Hành Chu nhìn bức tranh số 4.

“Buộc nhìn thế nào?”

Tôi nhìn bức tranh phủ vải đỏ cuối phòng.

“Dùng livestream.”

Bình luận lập tức hoảng.

【Dùng chúng tôi á?】

【Tôi đang nằm trên giường thôi mà tự nhiên thành dụng cụ trấn tà.】

【Nhưng được, cần nhìn gì nói đi.】

Tôi nói với phòng live: “Các vị, đừng nhìn bức tranh cuối. Chỉ nhìn những bức tranh không mắt hai bên. Nếu thấy tranh nào khiến các vị khó chịu vì giống người từng làm ngơ, gõ một câu: nhìn cho rõ.”

Bình luận bắt đầu chạy.

Ban đầu lộn xộn.

Sau đó càng lúc càng đồng đều.

【Nhìn cho rõ】

【Nhìn cho rõ】

【Nhìn cho rõ】

【Nhìn cho rõ】

Ánh sáng từ chúng sinh niệm không phải mắt trực tiếp.

Nhưng là sự nhìn thấy của người sống.

Bức tranh số 4 rung lên.

Người đàn ông trong tranh bắt đầu có hốc mắt.

Không phải mắt mới.

Mà hai hốc đen lõm xuống, như bị buộc mở ra.

Trên mặt ông ta hiện ra cảnh lớp 12A năm đó.

Tô Mộng đứng trên bục giảng bị bêu tên.

Bạn học cười.

Giáo viên đứng ngoài cửa quay đi.

Bức tranh số 4 phát ra tiếng gào.

“Đừng nhìn!”

“Chuyện không liên quan đến tôi!”

“Không phải tôi giết!”

Tôi lạnh giọng:

“Nhìn cho rõ.”

Bình luận tràn lên.

【Nhìn cho rõ】

【Nhìn cho rõ】

【Nhìn cho rõ】

Bức tranh số 4 nứt ra.

Không có mắt nào bay ra.

Chỉ có một vệt đen rơi xuống đất.

Đó là ánh nhìn bị ô uế.

Không thể trả.

Chỉ có thể phơi ra.

Tôi dùng bùa vàng đốt vệt đen.

Catalogue trong tay tôi lật trang rất nhanh.

Một số tác phẩm bắt đầu mờ đi.

Phòng tranh rung chuyển.

Tần Tố chưa xuất hiện.

Nhưng tôi biết bà ta đang nhìn.

Từ sau tấm vải đỏ.

Mắt của tôi trên bức tranh cuối cùng càng lúc càng rõ.

Mỗi lần tôi dùng ánh nhìn của khán giả phá một bức tranh, đôi mắt trong bức cuối lại giống tôi hơn một phần.

Lục Minh cũng nhận ra.

“Cô Lâm, nó đang học mắt cô.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Vậy còn làm tiếp?”

“Phải làm. Nếu không, mắt của những người này đều bị nó nuốt.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

“Có giới hạn không?”

Tôi cảm nhận cơn đau sau hốc mắt.

“Có. Trước khi tôi nhìn không rõ.”

Lục Minh càng hoảng.

“Cô nói nhẹ quá.”

Tôi nhìn bức tranh cuối.

“Không sao. Tôi rất ghét để người khác lấy đồ của mình. Mắt cũng vậy.”

4. Mắt của người quay đi

Chúng tôi bắt đầu xử lý từng nhóm tranh.

Không phải từng bức.

Mà từng loại ánh nhìn.

Mạnh Kỳ lấy lại quyền được nhìn thấy, những bức tranh thuộc nhóm “người không được nhìn thấy” bắt đầu yếu đi.

Có một bức chân dung nữ sinh không mắt khóc rất lâu.

Trong tranh, cô mặc đồng phục cũ, hai tay ôm sách trước ngực.

Dưới catalogue ghi:

Tác phẩm số 8: Người ngồi cuối lớp.

Nguồn mắt: người luôn bị gọi sai tên.

Tôi bảo Mạnh Kỳ viết tên mình lên khung tranh trước, rồi để những khán giả từng bị bỏ qua gõ câu:

Tôi thấy bạn.

Bình luận chạy rất chậm lúc đầu.

Sau đó càng lúc càng nhiều.

【Tôi thấy bạn】

【Tôi thấy bạn】

【Tôi thấy bạn】

Nữ sinh trong tranh dần có mắt.

Không phải mắt bị phòng tranh lấy.

Mà là một đôi mắt nhắm lại, bình yên hơn trước.

Cô không cần bị hàng trăm nghìn người nhìn chằm chằm.

Cô chỉ cần biết có người không còn giả vờ cô không tồn tại.

Bức tranh tan thành bụi trắng.

Những bức cùng nhóm cũng nứt theo.

Sau đó đến nhóm “người khao khát được nhìn”.

Một cô dâu trong tranh mặc váy cưới, mặt không mắt nhưng miệng cười cứng đờ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...