Catalogue ghi:

Tác phẩm số 12: Cô dâu đẹp nhất.

Nguồn mắt: người livestream đám cưới để chứng minh mình hạnh phúc.

Bức tranh vừa được ánh sáng livestream chiếu vào đã bật cười.

“Nhìn tôi đi.”

“Tôi hạnh phúc mà.”

“Tôi đẹp mà.”

“Các người khen tôi đi.”

Bình luận bỗng bắt đầu tự động hiện những câu lạ.

【Đẹp quá】

【Ngưỡng mộ quá】

【Hạnh phúc quá】

【Cho tôi xem thêm】

Tôi lập tức che màn hình điện thoại.

“Đừng gõ theo! Đây là tranh dụ tương tác.”

Bình luận thật lập tức hoảng.

【Tôi không gõ câu đó!】

【Nó tự hiện!】

【Tranh còn biết seeding hả?】

【Sợ quá, thời đại này quỷ cũng biết thao túng mạng xã hội.】

Tôi nhìn cô dâu trong tranh.

“Cô không cần người khác khen để chứng minh mình hạnh phúc.”

Cô dâu cười méo mó.

“Nếu không ai nhìn, hạnh phúc của tôi còn ý nghĩa gì?”

Tôi không trả lời ngay.

Bởi vì câu này cũng thật.

Rất nhiều người trong nhân gian sống như vậy.

Được nhìn thấy mới thấy mình tồn tại.

Được khen mới thấy mình đáng giá.

Được ngưỡng mộ mới thấy mình không thua kém.

Phòng tranh Vô Nhãn chính là dùng khao khát đó để lấy mắt.

Tôi nói với bình luận: “Tắt màn hình mười giây. Không nhìn cô ấy.”

Bình luận lập tức xôn xao.

【Tắt thật hả?】

【Tôi tắt đây.】

【Mười giây thôi nha.】

Số người xem vẫn còn.

Nhưng ánh sáng chú ý trong phòng giảm mạnh.

Cô dâu trong tranh bắt đầu hoảng.

“Đừng đi!”

“Nhìn tôi!”

“Tôi còn ở đây!”

“Tôi đẹp mà!”

Tôi nhìn cô ta, nói chậm:

“Không ai nhìn, cô vẫn ở đây. Không ai khen, cô vẫn là cô. Nếu cô muốn sống, trước tiên đừng đem mắt mình treo lên ánh nhìn của người khác.”

Cô dâu run lên.

Bức tranh nứt ra một đường.

Khi mười giây kết thúc, bình luận quay lại.

Nhưng lần này không còn gõ “đẹp quá”.

Mà là:

【Không nhìn cũng không biến mất】

【Không nhìn cũng không biến mất】

【Không nhìn cũng không biến mất】

Cô dâu trong tranh bật khóc.

Mắt cô hiện ra rồi lại khép lại.

Bức tranh tan thành bụi.

Tôi thở ra.

Sau đó đến nhóm khó nhất.

Người quay đi.

Trong catalogue, nhóm này chiếm gần một nửa.

Người nhìn thấy bạo lực nhưng nói không liên quan.

Người nhìn thấy lừa đảo nhưng sợ phiền.

Người nhìn thấy người thân bị hại nhưng chọn im lặng vì danh dự gia đình.

Người nhìn thấy học sinh bị bắt nạt nhưng nói trẻ con đùa nhau.

Người nhìn thấy bệnh nhân bị tráo thuốc nhưng ký giấy cho xong.

Những bức tranh này không khóc.

Không cầu xin.

Không muốn được nhìn thấy.

Chúng chỉ muốn tiếp tục không có mắt.

Vì không có mắt thì không cần chịu trách nhiệm.

Một bức tranh đàn ông mặc vest đột nhiên nói:

“Tôi không thấy.”

Tôi nhìn nó.

Trong catalogue ghi:

Tác phẩm số 21: Người làm chứng.

Nguồn mắt: người duy nhất nhìn thấy vụ tai nạn nhưng nói mình không ở đó.

Tôi nói: “Ông thấy.”

“Tôi không thấy.”

“Ông thấy.”

“Không liên quan đến tôi!”

Bức tranh gào lên.

Ngay khi nó gào, rất nhiều bức tranh thuộc nhóm quay đi cùng lúc mở miệng.

“Không liên quan đến tôi!”

“Tôi chỉ là người qua đường!”

“Tôi nói ra thì tôi cũng gặp phiền phức!”

“Tôi có gia đình!”

“Tôi chỉ muốn sống yên ổn!”

Tiếng ồn ào dội khắp phòng tranh.

Mắt tôi đau nhói.

Mỗi câu “không liên quan” giống một lớp bụi đen phủ lên mắt.

Tôi hiểu vì sao Vô Tướng Hội cần loại mắt này.

Một con mắt biết quay đi có thể khiến thứ kia nhìn thấy tội ác mà không bị nhân quả kéo.

Nó có thể đứng giữa nhân gian, nhìn người ta chết, rồi nói không liên quan.

Tôi sẽ không để thứ đó mở mắt bằng loại ánh nhìn này.

Tôi nói với Tạ Hành Chu: “Ghi lại.”

Anh đã bật máy quay từ lâu.

Tôi nhìn nhóm tranh.

“Các vị trong phòng live, không cần mắng. Chỉ gõ: đã thấy.”

Bình luận chạy lên.

【Đã thấy】

【Đã thấy】

【Đã thấy】

Những bức tranh bắt đầu run.

Tôi nói: “Không cần các ông nhận. Người sống đã thấy các ông quay đi.”

【Đã thấy】

【Đã thấy】

【Đã thấy】

Từng dòng chữ như ánh sáng lạnh chiếu vào mặt tranh.

Những bức chân dung không mắt bắt đầu mọc mắt.

Không phải mắt người.

Mà là hai hốc đen nhìn thẳng vào cảnh tượng chúng từng quay đi.

Người đàn ông mặc vest thấy lại vụ tai nạn.

Giáo viên thấy lại học sinh bị cô lập.

Bác sĩ thấy lại chữ ký giả.

Người con thấy lại mẹ già đứng chờ trong viện dưỡng lão.

Người chồng thấy lại vợ ngồi khóc trong phòng khách.

Từng bức tranh gào lên.

“Đừng bắt tôi nhìn!”

“Đã qua rồi!”

“Tôi không làm gì cả!”

Tôi lạnh giọng:

“Đúng. Các người không làm gì cả.”

“Cho nên bây giờ nhìn cho rõ.”

Những bức tranh nứt liên tiếp.

Vệt đen từ mắt chúng chảy xuống sàn.

Tôi lấy bùa vàng, đốt từng vệt.

Phòng tranh bắt đầu nứt tường.

Mạnh Kỳ che mắt, đứng sau Lục Minh, run rẩy nhưng không ngã.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...