Nếu tôi để nó kéo vào nỗi sợ thật sự, nó sẽ bám rất sâu.
Nhưng nếu tôi ném cho nó một nỗi sợ rất thật nhưng rất đời thường, nó phải xử lý.
Sợ nghèo cũng là sợ.
Nhưng không phải cửa để khống chế thiên tâm.
Bức tranh im lặng vài giây.
Sau đó nói:
“Cô sợ không cứu được người.”
Tôi nhếch môi.
“Cũ rồi. Tần Tố dùng qua.”
“Cô sợ mình không phải người.”
Tôi nói: “Cũng cũ. Khách sạn dùng qua.”
“Cô sợ một ngày chính cô mở cửa cho ta.”
Tôi ngừng lại.
Bức tranh mỉm cười.
Nó tìm thấy rồi.
Tôi thật sự sợ điều đó.
Không phải sợ chết.
Không phải sợ đau.
Mà là sợ mình trong lúc cứu người, trong lúc phá trận, trong lúc làm điều mình cho là đúng, lại vô tình trở thành chìa khóa cuối cùng.
Từ đầu đến giờ, Tần Tố liên tục nhắc.
Tôi càng cứu, bọn chúng càng được nhìn thấy.
Tôi càng phá, từng phần càng được xác nhận.
Đây là con dao âm hiểm nhất.
Nó không bắt tôi làm ác.
Nó khiến tôi nghi ngờ việc làm thiện của mình có đang giúp ác không.
Bức tranh nói:
“Cô nhìn thấy rồi.”
“Cô là mắt của ta.”
“Không có cô, nhân gian không biết ta.”
“Không có cô, chúng sinh không nhìn về phía ta.”
“Lâm Vãn Chi, cô không phải người phá trận.”
“Cô là người mở màn.”
Tôi đứng yên.
Không nói gì.
Tạ Hành Chu bỗng lên tiếng:
“Câm miệng.”
Bức tranh nhìn anh.
Tạ Hành Chu đứng trước mặt tôi, chắn một phần ánh nhìn.
“Người gây án không có tư cách đổ lỗi cho người báo án.”
Bức tranh nghiêng đầu.
Tạ Hành Chu nói rất rõ:
“Không có cô ấy, các người vẫn hại người. Không có livestream, nạn nhân vẫn chết. Không có người nhìn thấy, tội ác vẫn là tội ác. Các người sợ bị nhìn thấy nên mới cố biến việc nhìn thấy thành lỗi của cô ấy.”
Tôi nhìn bóng lưng anh.
Lục Minh cũng lập tức nói:
“Đúng! Mấy người tự làm bẩn, bị cô Lâm lật ra còn trách cô ấy cho người khác xem. Đây là logic của tội phạm sợ camera.”
Bình luận lập tức tràn lên.
【Đúng!】
【Người gây án không được đổ lỗi cho người cứu!】
【Không có Vãn Vãn thì nạn nhân chết trong im lặng!】
【Nhìn thấy tội ác không phải tạo ra tội ác!】
【Đừng bị nó thao túng!】
Từng dòng chữ chạy qua màn hình.
Không phải “nhìn”.
Mà là “làm chứng”.
Tôi cảm thấy sợi dây kéo sau mắt mình lỏng đi một chút.
Tôi hít sâu.
Đúng.
Tôi có thể sợ.
Nhưng không thể nhận tội thay hung thủ.
Tôi bước ra khỏi sau lưng Tạ Hành Chu.
“Nghe thấy chưa?”
Bức tranh nhìn tôi.
Tôi nói: “Tôi nhìn thấy các người, không phải để các người tồn tại. Mà để tất cả biết các người đáng bị đập.”
Đồng xu cổ sáng lên.
Tôi cầm thẻ trúc số bốn mươi bảy.
“Chúng sinh nhãn không phải của các người. Là của người sống dùng để làm chứng.”
Bức tranh cuối cùng rung mạnh.
Đôi mắt của tôi trên tranh chảy máu.
Tôi cũng cảm thấy mắt mình đau như bị xé.
Nhưng tôi không nhắm.
Tôi không nhìn bức tranh.
Tôi nhìn màn hình livestream.
Nhìn những dòng bình luận đang chạy.
Nhìn vô số người sống ở phía sau ánh sáng điện thoại.
Tôi nói:
“Các vị, đừng nhìn nó như nhìn thần.”
“Nhìn nó như nhìn chứng cứ phạm tội.”
Bình luận đồng loạt chạy.
【Chứng cứ phạm tội】
【Chứng cứ phạm tội】
【Chứng cứ phạm tội】
Ánh sáng từ livestream không còn là ánh nhìn tò mò.
Không phải sợ hãi.
Không phải thờ phụng.
Mà là ánh nhìn làm chứng.
Bức tranh gào lên.
“Không!”
“Ta là người nhìn thấy trời!”
Tôi lạnh giọng:
“Mày chỉ là tang vật.”
Tạ Hành Chu lập tức bật máy quay chuyên dụng, hướng về bức tranh.
“Đã ghi hình.”
Lục Minh giơ điện thoại dự phòng.
“Tôi cũng ghi!”
Mạnh Kỳ run rẩy mở mắt, nhìn xuống sàn, giơ thẻ nhân viên lên.
“Em làm chứng. Phòng tranh Vô Nhãn giam người, lấy mắt, tráo tác phẩm.”
Từng lời làm chứng vang lên.
Bức tranh cuối cùng bắt đầu nứt.
Nhưng chưa đủ.
Tần Tố đột nhiên đưa tay, ấn lên bức tranh.
“Cô Lâm, cô nghĩ dùng ánh nhìn làm chứng là phá được mắt sao?”
Bà ta cười.
“Mắt trái chúng sinh đã bị cô đổi hướng.”
“Nhưng mắt phải thiên nhãn vẫn ở đó.”
Tôi nhìn đôi mắt của mình trong tranh.
Mắt trái bắt đầu mờ đi.
Nhưng mắt phải vẫn rất rõ.
Thiên nhãn.
Không thuộc về khán giả.
Không thuộc về người sống.
Nó thuộc về phần mà Vô Tướng Hội luôn muốn kéo ra từ tôi.
Tần Tố nói:
“Cô không nhìn nó.”
“Nhưng nó nhìn cô là đủ.”
Bức tranh đưa tay ra khỏi khung.
Năm ngón tay trắng bệch, không có móng, chậm rãi vươn về phía mắt phải của tôi.
Tôi đứng yên.
Tạ Hành Chu muốn kéo tôi lùi.
Tôi nói: “Đừng động.”
Anh cứng lại.
Tôi nhìn bàn tay kia.
Nếu tránh, nó sẽ tiếp tục dùng người khác ép tôi.
Nếu đập bừa, mắt của những người trong tranh còn chưa trả hết sẽ bị nuốt.
Phải cắt kết nối giữa mắt tôi và tranh.
Chaporia
Bình Luận (0)