Nhưng không phải bằng cách nhắm mắt.
Tôi cầm chiếc gương đồng úp trong túi vải đen ra.
Tấm gương từng bị tôi úp trên bàn đạo quán.
Tôi chưa dám dùng từ đầu.
Vì gương dễ bị mượn.
Nhưng bây giờ, vừa đúng.
Tôi mở túi vải.
Không soi mình.
Mà đưa mặt gương về phía bức tranh.
Bức tranh nhìn vào gương.
Trong gương không phản chiếu khuôn mặt nó.
Mà phản chiếu tượng Tam Thanh trong điện chính đạo quán.
Phản chiếu con mắt không đồng tử bị vải đỏ che.
Phản chiếu chín chữ trên má tượng.
Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân, tâm, mắt.
Bức tranh khựng lại.
Tôi nói:
“Muốn mượn mắt tôi nhìn trời?”
“Trước tiên nhìn lại thứ các người đã khâu.”
Gương đồng sáng lên.
Trong gương hiện ra cái thân trống tôi từng thấy sau phòng 444.
Nó nằm trên giường trắng.
Xung quanh là vô số sợi chỉ.
Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân, tâm, mắt.
Nhưng khi mắt trong tranh nhìn vào thân đó, nó bỗng run lên.
Vì cái thân kia chưa hoàn chỉnh.
Nó không có linh.
Không có tự ngã.
Không có thứ thật sự làm nó trở thành “nó”.
Vô Tướng Hội khâu được rất nhiều phần.
Nhưng khâu càng nhiều, vết vá càng rõ.
Bức tranh gào lên.
“Không nhìn!”
Tôi lạnh giọng:
“Không phải mày thích nhìn sao?”
“Nhìn cho rõ.”
Gương đồng bùng sáng.
Bức tranh bị ép nhìn thẳng vào cái thân trống của chính nó.
Một thứ được khâu từ cướp đoạt.
Từng mảnh đều không thuộc về nó.
Mệnh là mệnh cướp.
Nhà là nhà âm.
Tài là tiền người chết.
Thọ là tuổi trộm.
Thai là cửa mượn.
Danh là tên giả.
Thân là áo thay.
Tâm là mẫu khâu lỗi.
Mắt là ánh nhìn cưỡng đoạt.
Nó nhìn thấy bản thân.
Và lần đầu tiên, nó hiểu.
Nó không phải người.
Cũng chưa thành thần.
Nó chỉ là một đống nợ được khâu lại bằng chỉ đỏ.
Bức tranh cuối cùng nứt toác.
Đôi mắt của tôi trên tranh chảy ra khỏi mặt vải, hóa thành hai giọt sáng.
Một giọt bay về mắt tôi.
Một giọt bị thẻ trúc số bốn mươi bảy chặn lại.
Tôi đưa tay bắt lấy giọt thứ hai.
Đau nhói.
Nhưng tôi giữ chặt.
Không thể để thiên nhãn trở lại tranh.
Tần Tố sắc mặt lạnh băng.
“Cô dám tự giữ một nửa mắt?”
Tôi cười.
“Đồ của tôi, bà quản à?”
Giọt sáng chui vào lòng bàn tay tôi.
Trên mu bàn tay, vệt phấn trắng cũ bị đốt cháy.
Thay vào đó xuất hiện một chấm đen rất nhỏ.
Giống đồng tử.
Bức tranh cuối cùng gào lên lần cuối rồi vỡ nát.
Phòng tranh Vô Nhãn tối sầm.
—
6. Trả mắt
Khi bức tranh cuối cùng vỡ, tất cả đèn trong phòng tranh tắt trong ba giây.
Ba giây ấy rất dài.
Tôi không thấy gì.
Nhưng tôi nghe thấy tiếng rất nhiều người thở.
Có người ở trong tranh.
Có người ở ngoài livestream.
Có người đứng ngay cạnh tôi.
Ba giây sau, đèn bật lại.
Phòng tranh trắng toát đã thay đổi.
Những bức chân dung trên tường không còn nhô ra ngoài.
Một số tranh đã trống.
Một số tranh vẫn còn người.
Nhưng những người trong tranh không còn bị da phẳng che mắt nữa.
Người đáng được trả mắt thì nhắm mắt bình yên.
Người từng quay đi thì trong hốc mắt vẫn còn vệt đen, bị buộc nhìn lại cảnh cũ.
Không ai còn mượn mắt người sống.
Mạnh Kỳ ngẩng đầu rất chậm.
Tôi nói: “Có thể nhìn sàn, chưa nhìn tranh.”
Cô gật đầu, nước mắt rơi xuống.
Tôi đi đến bức chân dung cô.
Tranh vẫn còn đó.
Nhưng giờ nó không còn là mặt cô bị lấy mắt.
Mà là một bức tự họa chưa hoàn thành.
Dưới khung tranh có tên:
Mạnh Kỳ.
Cô run rẩy bước tới.
Nhìn thấy tên mình, cô bật khóc.
“Em có thể lấy nó đi không?”
Tôi đáp: “Nó vốn là của cô. Nhưng trước tiên để cảnh sát chụp chứng cứ.”
Tạ Hành Chu đã gọi được người vào.
Sau khi bức cuối vỡ, cửa phòng tranh xuất hiện lại.
Đội cảnh sát bên ngoài ùa vào, nhưng ai cũng được dặn không nhìn tranh quá lâu.
Lục Minh phụ đưa người ra, vừa đi vừa nhắc:
“Nhìn sàn, nhìn vai đồng đội, đừng nhìn tranh, đừng tò mò, tò mò dễ mất mắt.”
Mạnh Kỳ được nhân viên y tế kiểm tra.
Mắt cô không sao.
Chỉ cần nghỉ ngơi.
Nhưng rất nhiều người liên quan đến phòng tranh bắt đầu xuất hiện dấu hiệu.
Nhà phê bình từng nhận tiền viết bài cho triển lãm bỗng đau mắt dữ dội.
Một nhà sưu tầm đã đặt mua bức cuối gọi điện báo trong phòng ngủ xuất hiện tiếng người hỏi “có thấy tôi không”.
Người quản lý gọi Mạnh Kỳ đến trực đêm bị phát hiện ngất trong văn phòng, trên mắt có hai vệt đen như bị vải phủ.
Tôi không thương hại.
Người bị lợi dụng cần cứu.
Người tham gia thì phải điều tra.
Phòng tranh Vô Nhãn nhìn qua là triển lãm nghệ thuật.
Nhưng phía sau là cả một đường dây gom “ánh nhìn”.
Mua tranh từ nạn nhân bị cướp tác phẩm.
Dùng scandal, bạo lực, mất tích, tai nạn làm chất liệu.
Mời những người từng quay đi đến xem tranh, để họ tiếp tục trao ánh nhìn trốn tránh.
Chaporia
Bình Luận (0)