20px

Mời người khao khát được chú ý đến trở thành tranh.

Và cuối cùng, dùng toàn bộ ánh nhìn đó làm mắt trái cho thứ kia.

Còn mắt phải, Tần Tố muốn lấy của tôi.

Tôi nhìn mu bàn tay mình.

Chấm đen nhỏ ở đó giống một đồng tử khép.

Nó không đau nữa.

Nhưng tôi biết nó ở đó.

Tạ Hành Chu đi tới.

“Cô giấu gì trong tay?”

Tôi ngẩng đầu.

Anh nhìn tôi rất chăm chú.

Tôi thở dài, xòe tay.

Trên mu bàn tay, chấm đen hiện rõ.

Lục Minh ghé qua nhìn, hít vào một hơi.

“Cô mọc mắt trên tay?”

Tôi nói: “Chưa mọc. Chỉ là một nửa ánh nhìn bị tôi giữ lại.”

Tạ Hành Chu nhíu mày.

“Có nguy hiểm không?”

“Có.”

“Có cách xử lý không?”

“Chưa biết.”

Lục Minh tuyệt vọng.

“Mỗi lần cô nói chưa biết là tôi lại thấy chuyến sau càng to.”

Tôi nhìn cậu.

“Cảm giác của cậu rất chuẩn.”

Tạ Hành Chu vẫn nhìn tay tôi.

“Vì sao không trả lại?”

Tôi nói: “Nếu trả về tranh, nó hoàn chỉnh. Nếu thả ra, Tần Tố có thể lấy. Tạm thời giữ trên người tôi an toàn hơn.”

“An toàn hơn cho ai?”

Tôi im lặng.

Tạ Hành Chu hiểu.

Anh lạnh mặt.

“Không phải cho cô.”

Tôi cười.

“Đội trưởng Tạ, anh càng ngày càng khó lừa.”

Anh không cười.

Tôi đành nói thật hơn một chút.

“Nó vốn nhắm vào mắt tôi. Tôi giữ một nửa lại, ít nhất biết nó đang ở đâu. Nếu để nó rơi vào tay Tần Tố, bức tranh hôm nay vỡ cũng vô ích.”

Tạ Hành Chu im lặng rất lâu.

Cuối cùng anh nói:

“Lần sau trước khi tự giữ thứ nguy hiểm, nói một tiếng.”

Tôi hỏi: “Nói rồi anh cho không?”

“Không.”

“Vậy nói làm gì?”

“Ít nhất để tôi biết nên kéo cô lại hay mắng cô trước.”

Tôi cười.

Lục Minh ở bên cạnh nhỏ giọng: “Tôi đề nghị vừa kéo vừa mắng.”

Không khí căng thẳng dịu đi một chút.

Nhưng chỉ một chút.

Vì ngay sau đó, trong phòng tranh đã bị phong tỏa, bức tranh số 21 “Người làm chứng” bỗng rơi xuống đất.

Khung tranh vỡ.

Sau lưng tranh lộ ra một ngăn nhỏ.

Bên trong có một cuốn sổ mỏng.

Tôi đi tới.

Tạ Hành Chu đeo găng lấy ra.

Bìa sổ màu trắng, trên mặt vẽ một con mắt có đồng tử.

Không phải con mắt không đồng tử của Vô Tướng Hội.

Mà là con mắt đã mở.

Dưới con mắt viết ba chữ:

Nhãn Ký Lục.

Tôi mở trang đầu.

Bên trong không phải danh sách khách, không phải hợp đồng.

Mà là từng dòng ghi chú.

Mệnh: thức.

Gia: có nơi trú.

Tài: có dòng chảy.

Thọ: có hơi thở.

Thai: có cửa sinh.

Danh: có tên gọi.

Thân: có chỗ ngồi.

Tâm: có nhịp đập.

Mắt: đã nhìn thấy.

Dòng cuối cùng viết:

Chưa có linh.

Tôi nhìn ba chữ ấy.

Linh.

Đó là thứ cuối cùng.

Không phải mắt.

Tần Tố nói sau tâm là mắt.

Nhưng sau mắt, vẫn còn linh.

Linh là tự ngã.

Là thứ khiến một cơ thể không chỉ hoạt động, không chỉ biết yêu, không chỉ biết nhìn, mà biết nói “ta là ta”.

Nếu Vô Tướng Hội chưa có linh, thứ kia vẫn chưa thể hoàn toàn tỉnh.

Nhưng nếu chúng tìm được linh…

Tôi lật sang trang sau.

Trên trang giấy chỉ có một địa điểm.

Miếu Vô Sinh.

Dưới đó là một ngày.

Rằm tháng bảy.

Còn một câu:

Linh không thể cướp, chỉ có thể gọi về.

Tôi nhìn câu ấy.

Bỗng nhiên, trong đầu vang lên tiếng chuông rất xa.

Giống tiếng từ một miếu cổ bỏ hoang.

Giống tiếng ai đó gọi hồn.

Tạ Hành Chu hỏi: “Có nghĩa gì?”

Tôi đóng sổ.

“Chúng chưa xong. Còn thiếu linh.”

Lục Minh yếu ớt hỏi: “Linh là linh hồn hả?”

“Không hoàn toàn. Hồn là một phần. Linh là điểm tự nhận biết. Có linh, thứ kia mới thật sự biết mình là ai.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

“Vậy chúng sẽ lấy linh của ai?”

Tôi không đáp.

Nhưng đồng xu cổ trên tay nóng lên.

Chấm đen trên mu bàn tay khẽ mở.

Như một con mắt rất nhỏ nhìn về phía tôi.

Tôi nghe thấy giọng Tần Tố từ rất xa.

“Cô Lâm.”

“Đến lúc gọi cô tỉnh rồi.”

Tôi nhắm mắt một giây.

Khi mở ra, tôi nói:

“Có thể là tôi.”

7. Người nhìn thấy người

Sau khi phòng tranh Vô Nhãn bị phong tỏa, vụ việc nhanh chóng lan ra.

Không chỉ vì livestream có hàng trăm nghìn người xem, mà còn vì nhiều tác phẩm trong triển lãm liên quan đến các vụ việc thật.

Mạnh Kỳ dũng cảm đứng ra làm chứng.

Cô công khai chuyện tranh tốt nghiệp bị cướp, đồng thời đưa ra bản thảo gốc, thời gian tạo file, ảnh chụp trong quá trình vẽ. Ban đầu, nhiều người từng im lặng vẫn muốn giả chết, nhưng sau khi phòng tranh bị điều tra, từng đoạn tin nhắn cũ bị đào ra.

Người thầy hướng dẫn từng cướp tranh của cô bị tố thêm nhiều vụ tương tự.

Cháu gái ông ta từng dùng tranh của Mạnh Kỳ tham gia triển lãm cũng bị kéo xuống.

Có người mắng Mạnh Kỳ vì “chuyện qua rồi còn làm lớn”.

Cô lần đầu tiên đăng một bài dài.

Tôi không phải muốn được tất cả nhìn thấy.

Tôi chỉ không muốn người khác lấy mắt tôi để nhìn thay tôi nữa.

Bài đăng ấy lên hot search.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...