20px

Bình luận rất nhiều.

Có người ủng hộ.

Có người châm chọc.

Có người kể mình cũng từng bị cướp công.

Có người xin lỗi vì từng quay đi.

Tôi đọc vài dòng rồi tắt.

Nhân gian là vậy.

Khi một người đòi lại thứ của mình, chưa chắc tất cả sẽ vỗ tay.

Nhưng chỉ cần người ấy không còn bị ép im lặng, đã là một bước.

Mạnh Kỳ gửi cho tôi 888 tệ công đức.

Kèm tin nhắn:

【Chị Vãn Vãn, em lấy lại được tên tác giả rồi. Mắt em cũng không còn sợ nhìn tranh nữa. Cảm ơn chị.】

Tôi nhận.

Sau đó nhắn lại:

【Sau này tranh bán được nhớ công đức thêm.】

Cô gửi một icon khóc cười.

Tôi rất hài lòng.

Đạo quán Thanh Hư cần những người biết tri ân bằng hành động cụ thể.

Tối đó, tôi trở lại điện chính.

Tượng Tam Thanh vẫn im lặng.

Trên má tượng, chữ mắt đã hiện hoàn chỉnh.

目.

Nhưng dưới chữ mắt, xuất hiện một khoảng trống.

Không có chữ mới.

Chỉ là một chỗ trống.

Tôi nhìn chỗ trống ấy rất lâu.

Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân, tâm, mắt.

Tất cả đều được viết ra.

Chỉ còn linh.

Nhưng linh không hiện thành chữ.

Có lẽ vì linh không phải thứ có thể khắc ra.

Nó phải được gọi.

Tôi lấy Nhãn Ký Lục ra, đặt dưới tượng.

Trang ghi Miếu Vô Sinh tự lật.

Ngày rằm tháng bảy.

Tôi tính thời gian.

Còn bảy ngày.

Bảy ngày sau là rằm tháng bảy.

Tháng cô hồn.

Ngày âm khí mở.

Nếu Vô Tướng Hội muốn gọi linh, đó đúng là thời điểm tốt nhất.

Tôi cầm bút đỏ, khoanh tròn ba chữ Miếu Vô Sinh.

Ngay khi mũi bút chạm giấy, điện thoại trên bàn sáng lên.

Không phải tin nhắn.

Là một cuộc gọi video.

Người gọi: không tên.

Tôi nhìn màn hình.

Cuộc gọi tự kết nối.

Màn hình tối đen.

Sau đó, trong bóng tối hiện ra một ngọn đèn dầu.

Ánh đèn lay động.

Soi ra một miếu cổ đổ nát.

Trên bàn thờ trong miếu không có tượng thần.

Chỉ có một chiếc ghế trống.

Trên ghế đặt một tấm bài vị màu trắng.

Bài vị không có tên.

Trước bài vị, Tần Tố mặc áo xám đứng đó.

Bà ta quay lưng về phía camera, đang chậm rãi lau chiếc ghế trống.

Tôi không nói.

Bà ta cũng không quay lại.

Một lát sau, bà ta nói:

“Cô Lâm, mắt đã mở một nửa.”

“Cô có thấy rõ hơn không?”

Tôi nhìn mu bàn tay.

Chấm đen nhỏ khẽ động.

Tôi đáp: “Thấy rõ bà sắp chết.”

Tần Tố cười khẽ.

“Vẫn mạnh miệng như vậy.”

Bà ta đặt khăn xuống.

Sau đó xoay người.

Trong tay bà ta cầm một chiếc chuông nhỏ.

Không phải chuông đồng của đạo quán.

Là chuông gọi hồn.

“Rằm tháng bảy, Miếu Vô Sinh.”

“Ta đợi cô.”

Tôi hỏi: “Bà gọi linh của ai?”

Tần Tố nhìn tôi.

“Cô thật sự chưa đoán ra sao?”

Tôi không đáp.

Bà ta mỉm cười.

“Thứ chúng ta khâu suốt thời gian qua thiếu linh.”

“Mà trên đời này, có một linh từng ngủ rất lâu.”

“Mệnh không thể định giá.”

“Danh không thể xóa.”

“Thân không thể thay.”

“Tâm không thể mượn.”

“Mắt có thể nhìn trời.”

Bà ta dừng lại.

Giọng rất nhẹ.

“Cô Lâm, cô nghĩ đó là ai?”

Đồng xu cổ nóng rực.

Tôi nghe thấy tiếng chuông từ rất xa.

Keng.

Keng.

Keng.

Trong điện chính, thẻ trúc số bốn mươi bảy tự rơi xuống.

Cạch.

Trên mặt thẻ hiện ra một hàng chữ.

Không phải màu đen.

Mà là màu vàng nhạt, như ánh nến.

Linh quy vị, trời mở mắt.

Tần Tố trong màn hình nói:

“Đến lúc cô nhớ mình là ai rồi.”

Cuộc gọi tắt.

Điện chính yên tĩnh.

Tôi đứng trước tượng Tam Thanh rất lâu.

Sau đó cười lạnh.

“Nói nghe hay lắm.”

“Nhưng ai cho phép bà gọi tôi?”

Tôi cầm thẻ trúc lên.

Điện thoại lại rung.

Lần này là tin nhắn từ Tạ Hành Chu.

【Tìm được Miếu Vô Sinh. Đã bỏ hoang hơn ba mươi năm. Có liên quan đến một giáo phái cũ tên Vô Sinh Đạo.】

Ngay sau đó, anh gửi thêm một dòng.

【Đừng đi một mình.】

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Rất lâu sau, nhắn lại.

【Biết rồi.】

Tôi quả thật không định đi một mình.

Vì lần này không chỉ là cứu người.

Mà là đi xem rốt cuộc Vô Tướng Hội muốn gọi thứ gì.

Nếu thứ đó thật sự là tôi.

Vậy càng phải tự tay bóp tắt.

Tôi đặt Nhãn Ký Lục cạnh thẻ trúc số bốn mươi bảy.

Ngoài sân đạo quán, gió đêm thổi qua cây hòe.

Lá cây xào xạc.

Trong tiếng gió, tôi mơ hồ nghe thấy rất nhiều giọng nói cùng thì thầm.

“Tỉnh lại.”

“Tỉnh lại.”

“Tỉnh lại.”

Tôi nhắm mắt.

Chấm đen trên mu bàn tay khẽ mở.

Trong bóng tối sau mí mắt, tôi thấy một con mắt rất lớn trên trời.

Nó nhắm.

Nhưng sắp mở.

Tôi mở mắt, bình tĩnh uống một ngụm trà đã lạnh.

“Được.”

“Vụ sau, gọi linh.”

Quyển 9 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...