“Tôi không dùng trái tim trả nợ tình cảm.”
Người phụ nữ bị hỏi có nên tha thứ cũng run rẩy nói:
“Tôi không dùng trái tim trả nợ tình cảm.”
Cậu bé nhỏ nhất vừa khóc vừa nói:
“Con không dùng trái tim trả nợ tình cảm.”
Một người.
Hai người.
Ba người.
Cả phòng bắt đầu lặp lại.
Máy may giữa phòng rung dữ dội.
Quả tim vải dưới kim máy nứt ra từng đường.
Tần Tố cuối cùng không cười nữa.
Bà ta bước vào phòng.
“Đủ rồi.”
Tôi giơ kéo đồng.
“Chưa đủ.”
Kỷ Dương chống tay đứng lên.
Máu đen chảy ra từ vết khâu trên ngực anh.
Anh nhìn Tần Tố.
“Bác sĩ Tần.”
“Tôi muốn kết thúc trị liệu.”
Tần Tố nhìn anh.
“Kỷ tiên sinh, anh chưa học xong.”
Kỷ Dương nói rất chậm:
“Tôi không học nữa.”
“Tôi không biết yêu.”
“Nhưng tôi sẽ tự học.”
“Tôi không lấy tim của Hạ Hạ.”
Khi câu cuối cùng vang lên, đường khâu hình trái tim trên ngực anh rách ra.
Từ khoảng trống đen trong ngực anh, một cuộn chỉ đỏ bị kéo ra ngoài.
Tôi lao tới, dùng kéo đồng cắt mạnh.
Rắc.
Tiếng máy may trong ngực Kỷ Dương dừng lại.
Anh ngã xuống.
Tạ Hành Chu đỡ lấy anh.
Kỷ Dương vẫn còn thở.
Yếu.
Nhưng thật.
Máy may giữa phòng bỗng nổ tung.
Quả tim vải bị xé làm đôi.
Từ bên trong quả tim rơi ra một thứ.
Không phải máu.
Không phải thịt.
Mà là một mảnh giấy đỏ.
Trên giấy viết:
Tâm mẫu số 8.
Độ hoàn thiện: 70%.
Mục tiêu cuối: Thiên tâm.
Tôi nhìn hai chữ cuối.
Thiên tâm.
Đồng xu cổ trên cổ tay tôi nóng rực đến mức gần như thiêu cháy da.
Tần Tố đưa tay muốn lấy mảnh giấy đỏ.
Tôi nhanh hơn, dùng thẻ trúc số bốn mươi bảy đè lên.
“Tần Tố, các người muốn khâu tâm cho thứ kia, hay muốn lấy tâm của tôi?”
Bà ta nhìn tôi.
Một lát sau, bà ta mỉm cười.
“Khác nhau sao?”
—
6. Thiên tâm
Hai chữ “thiên tâm” khiến phòng trị liệu số 7 yên lặng đến đáng sợ.
Ngay cả những người vừa thoát khỏi chỉ đỏ cũng không dám khóc thành tiếng.
Tôi nhìn Tần Tố.
Bà ta vẫn đứng dưới ánh đèn trắng dịu, áo blouse không dính chút bụi, cổ tay đeo vòng gỗ, nụ cười bình tĩnh.
Nhưng lần này, trong mắt bà ta có một thứ khác.
Không phải tiếc.
Không phải giận.
Mà là mong chờ.
Tần Tố nói: “Cô Lâm, cô chưa từng tự hỏi vì sao thẻ trúc số bốn mươi bảy chọn cô sao?”
Tôi đáp: “Hỏi rồi.
Nhưng tôi không thích nghe bà trả lời.”
“Vì cô sợ.”
“Tôi sợ nhiều thứ. Nhưng bà không nằm trong nhóm có giá trị cao.”
Bình luận chạy điên giữa không khí căng.
【Vãn Vãn miệng vẫn bén.】
【Thiên tâm là gì? Nghe nguy hiểm quá.】
【Không phải bà ấy là Thiên Đạo thật chứ?】
【Đừng đoán bậy, tôi sợ đoán trúng.】
Tần Tố nhìn bình luận, cười nhẹ.
“Nhân gian rất thú vị. Họ sợ chân tướng, nhưng lại không nhịn được đoán.”
Tôi cầm kéo đồng, mũi kéo chỉ thẳng vào bà ta.
“Bớt kéo khán giả vào. Nói, thiên tâm là gì?”
Tần Tố hỏi ngược lại: “Trong các phần để tạo một người, phần nào khó lấy nhất?”
Tôi không đáp.
Bà ta tự nói:
“Mệnh có thể mua.”
“Nhà có thể chiếm.”
“Tài có thể vay.”
“Thọ có thể chuyển.”
“Thai có thể chen.”
“Danh có thể mượn.”
“Thân có thể thay.”
“Nhưng tâm không thể giả lâu.”
Bà ta bước chậm quanh chiếc máy may đã vỡ.
“Muốn một thứ không tồn tại thật sự bước vào nhân gian, nó không chỉ cần có hình, có tên, có tuổi. Nó cần khiến người khác tin nó có tâm. Biết yêu. Biết đau. Biết thương. Biết giận. Biết vì người khác mà rơi lệ.”
Tôi nói: “Nên các người khâu một trái tim giả bằng nỗi đau của người sống?”
“Không phải giả. Nó được làm từ thật. Nỗi đau thật, tình yêu thật, hy sinh thật, tuyệt vọng thật. Chỉ cần đủ nhiều thật, ghép lại sẽ thành một trái tim có thể đánh lừa nhân gian.”
Tôi lạnh giọng: “Đánh lừa ai?”
Tần Tố nhìn tôi.
“Đánh lừa cô.”
Đồng xu cổ trên tay tôi nóng lên.
Tôi bỗng hiểu ý bà ta.
Thứ chúng muốn đưa vào nhân gian cần được “nhận”.
Không chỉ người thường nhận.
Mà tôi nhận.
Tôi đã chứng kiến từng phần.
Tôi đã nói không nhận từng lần.
Nhưng như Tần Tố nói, khi tôi nhìn thấy, gọi tên, phá nó, tôi cũng khiến nó được nhân gian nhận biết.
Nếu cuối cùng thứ kia có một trái tim đủ giống thật, đủ đáng thương, đủ biết yêu, đủ biết đau, có thể khiến tôi mềm lòng một lần.
Chỉ một lần.
Tôi có thể trở thành cửa cuối cùng.
Tôi nhìn mảnh giấy đỏ dưới thẻ trúc.
Tâm mẫu số 8.
Độ hoàn thiện 70%.
“Đây không phải lần đầu các người làm tâm mẫu.”
Tần Tố gật đầu.
“Dĩ nhiên không phải. Kỷ Dương chỉ là một mẫu khá tốt. Anh ta vốn lạnh cảm xúc, ít biểu đạt, lại có một người yêu luôn khao khát được nghe yêu. Rất phù hợp để thử nghiệm ‘học yêu’.”
Tống Hạ muốn được yêu rõ ràng hơn.
Kỷ Dương muốn đáp lại nhưng không biết cách.
Chaporia
Bình Luận (0)