Giữa hai người có vấn đề thật.
Nhưng Tâm An không chữa.
Nó đẩy vấn đề đó thành lưỡi dao.
Tôi hỏi: “Những tâm mẫu trước đâu?”
Tần Tố nhìn những người trong phòng.
“Một số hỏng. Một số tự xé. Một số quay về giết người mình yêu. Một số rất thành công, đang sống trong nhân gian.”
Lục Minh rùng mình.
“Thành công nghĩa là gì?”
Tần Tố mỉm cười.
“Nghĩa là họ yêu rất đúng cách. Đúng đến mức người bên cạnh đều tự nguyện dâng thứ mình có.”
Tôi nhìn bà ta.
“Bà nói thành công, nhưng thật ra là tạo ra kẻ thao túng tình cảm.”
“Nhân gian vốn gọi nhiều thứ xấu xí bằng cái tên đẹp hơn. Ta chỉ học theo.”
Tạ Hành Chu lạnh giọng: “Những người ở đây cần được đưa đi cấp cứu. Tránh ra.”
Tần Tố nhìn anh.
“Đưa đi được bao nhiêu? Trung tâm Tâm An không chỉ có phòng số 7.”
Ngay khi bà ta nói xong, hai bên tường phòng trị liệu chậm rãi mở ra.
Sau tường là nhiều căn phòng khác.
Phòng 1.
Phòng 2.
Phòng 3.
…
Mỗi phòng đều có người ngồi.
Có phòng là những cặp tình nhân đang ôm nhau khóc, chỉ đỏ khâu xuyên qua ngực hai người.
Có phòng là cha mẹ và con cái, mỗi người cầm một đầu chỉ, ai cũng nói “vì con”, “vì mẹ”, “vì nhà mình”.
Có phòng là những người quỳ trước di ảnh, xin người chết quay lại yêu mình.
Có phòng là một hàng người tự cầm kim, khâu chữ “xứng đáng được yêu” lên ngực.
Tiếng máy may vang lên từ khắp nơi.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Tâm An lớn hơn bên ngoài rất nhiều.
Lớn như một nhà máy.
Một nhà máy sản xuất tình yêu giả.
Bình luận trong livestream như nghẹt lại.
【Nhiều người quá…】
【Có phòng cha mẹ con cái nữa, tôi nổi da gà.】
【Tình yêu bị biến thành dây trói thật sự đáng sợ.】
【Cứu nổi không?】
Lục Minh nhìn tôi, giọng khàn đi.
“Cô Lâm…”
Tôi biết cậu muốn hỏi.
Cứu nổi không?
Tôi cũng không biết.
Nếu là một quỷ, một trận, một hợp đồng, một sổ, tôi còn có thể phá.
Nhưng ở đây, mỗi người đều mang vết thương thật.
Mỗi sợi chỉ đỏ không chỉ là tà thuật.
Nó còn bám vào tình cảm thật.
Cắt sai, họ sẽ rách.
Không cắt, họ sẽ bị khâu thành vật liệu.
Tần Tố nhẹ giọng nói:
“Cô không cứu hết được.”
Tôi nhìn bà ta.
“Bà có thể đổi câu khác không? Câu này tôi nghe nhiều rồi.”
“Nhưng lần nào cũng đúng một phần.”
“Đúng. Tôi không cứu hết được.”
Tần Tố hơi ngừng.
Tôi nói tiếp: “Nhưng tôi có thể phá cái máy đang hại họ.
Cứu người không có nghĩa thay họ sống cả đời. Cắt dây không có nghĩa vết thương lập tức lành. Tôi chỉ cần làm một việc trước.”
“Việc gì?”
“Để họ biết, không hiến tim cũng có thể sống.”
Tôi quay lại livestream.
“Các vị, hôm nay không cần gõ câu dài. Chỉ gõ hai chữ.”
Tôi nhìn camera.
“Không nợ.”
Bình luận im một giây.
Rồi bùng lên.
【Không nợ】
【Không nợ】
【Không nợ】
【Không nợ】
【Không nợ】
Từng dòng chữ tràn qua màn hình.
Không nợ.
Không nợ.
Không nợ.
Tôi cầm thẻ trúc số bốn mươi bảy, đặt lên mảnh giấy đỏ “Tâm mẫu số 8”.
“Kỷ Dương không nợ Tống Hạ một trái tim.”
Kỷ Dương đang nằm trên đất run lên.
Tôi nói tiếp:
“Tống Hạ không nợ Kỷ Dương một trái tim.”
Chỉ đỏ trên người Kỷ Dương đứt thêm vài sợi.
“Tất cả người đến đây vì đau khổ, vì bị bỏ rơi, vì không được yêu, vì bị trách, vì bị ép, nghe rõ.”
“Các người không nợ ai trái tim của mình.”
Trong các phòng, có người ngẩng đầu.
Có người khóc.
Có người run rẩy nắm lấy chỉ đỏ trên ngực mình.
Tần Tố lạnh mặt.
“Cô đang dùng chúng sinh niệm trong trung tâm của ta?”
Tôi nhìn bà ta.
“Bà mở livestream miễn phí à? Tôi tận dụng thôi.”
Tần Tố giơ tay.
Tất cả cửa phòng đồng loạt đóng lại.
Nhưng bình luận vẫn đang chạy.
Ánh sáng từ điện thoại lan qua khe cửa, qua dây chỉ, qua từng đường khâu.
Không nợ.
Không nợ.
Không nợ.
Một người phụ nữ trong phòng bên cạnh bật khóc, xé đứt sợi chỉ nối với di ảnh trước mặt.
“Tôi không nợ anh cái chết của anh. Anh tự chọn nhảy xuống, không phải vì tôi không yêu anh đủ.”
Một cậu bé ôm ngực nói với cha mẹ:
“Con không nợ điểm số để đổi lấy yêu thương.”
Một cô gái tháo kim khỏi tay:
“Tôi không nợ anh sự tha thứ.”
Một người đàn ông trung niên khóc đến gập người:
“Tôi không nợ ai việc phải cứng rắn cả đời.”
Từng câu nói vang lên.
Máy may trong các phòng dừng từng chiếc một.
Cạch.
Cạch.
Rồi im.
Tâm An bắt đầu rung chuyển.
Tần Tố nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng lạnh hẳn.
“Cô Lâm, cô biết vì sao ta cần thiên tâm không?”
Tôi không đáp.
Bà ta nói:
“Vì tâm của người thường quá dễ bị kéo. Chỉ có tâm của trời mới đủ lớn để chứa hết đau khổ nhân gian mà không vỡ.”
Tôi siết đồng xu cổ.
“Bà muốn lấy tâm tôi để làm tim cho thứ kia?”
Chaporia
Bình Luận (0)