“Không phải lấy.”
Bà ta mỉm cười trở lại.
“Là mời cô tự nguyện.”
Ngay khi bà ta nói xong, toàn bộ trung tâm Tâm An tối sầm.
Trong bóng tối, tôi nghe thấy rất nhiều giọng nói.
Trần Dục.
Tống An.
Từ Kiến Quốc.
Hứa Minh.
Giang Ninh.
Tô Mộng.
Tô Uyển.
Những người tôi từng cứu, từng gặp, từng đưa ra khỏi cục diện chết.
Họ cùng nói:
“Vãn Chi.”
“Cứu tôi.”
“Cứu chúng tôi.”
“Cô không cứu, chúng tôi sẽ chết.”
Tôi đứng trong bóng tối.
Nghe hàng nghìn tiếng gọi.
Trong đó có tiếng trẻ con.
Tiếng người già.
Tiếng phụ nữ.
Tiếng đàn ông.
Tiếng người quen.
Tiếng người lạ.
Tất cả đều đang xin tôi.
Tất cả đều đang cần tôi.
Tần Tố đứng trước mặt tôi, giọng dịu dàng như thầy thuốc.
“Cô xem.”
“Cô không nợ tình yêu.”
“Nhưng cô nợ chúng sinh.”
“Nếu cô có thiên tâm.”
“Sao không cho họ?”
—
7. Tôi không phải kho tim công cộng
Bóng tối dày đến mức gần như có hình.
Từng giọng nói quấn quanh tôi.
“Vãn Chi, cứu tôi.”
“Đạo trưởng, giúp tôi.”
“Chị Vãn Vãn, em sợ.”
“Cô không thể bỏ mặc chúng tôi.”
“Cô đã cứu người khác, vì sao không cứu tôi?”
“Cô có năng lực mà.”
“Cô không cứu, cô có khác gì hung thủ?”
Tôi đứng yên.
Những giọng nói ấy không hoàn toàn giả.
Ít nhất một phần là thật.
Người từng được tôi cứu, người đang chờ được cứu, người chết oan, người bị hại, người tuyệt vọng.
Tất cả nỗi đau ấy đều là thật.
Và Tần Tố đang gom chúng lại, biến thành một câu hỏi.
Nếu tôi có thể cứu, tôi có bắt buộc phải cứu đến mức móc tim mình ra không?
Tôi từng nghĩ câu trả lời rất đơn giản.
Nhưng trong bóng tối, khi hàng nghìn giọng nói cùng gọi tên mình, trái tim người ta thật sự sẽ nặng xuống.
Không phải vì tôi thánh thiện.
Mà vì tôi là người sống.
Nghe quá nhiều đau khổ, dù lạnh đến đâu cũng sẽ mệt.
Đồng xu cổ trên cổ tay nóng rực.
Vết dây đỏ, vết cào, vệt phấn trắng, đường chỉ đỏ trên cổ áo, tất cả cùng đau.
Tôi nghe thấy nhịp tim của mình.
Thình thịch.
Thình thịch.
Thình thịch.
Trong bóng tối, Tần Tố nói rất nhẹ:
“Cô Lâm, cô không cần cho toàn bộ.”
“Chỉ cần mở một khe.”
“Cho chúng ta mượn tâm của cô.”
“Một chút thôi.”
Một sợi chỉ đỏ xuất hiện trước ngực tôi.
Nó không thô bạo.
Nó rất mềm.
Rất nhẹ.
Giống một lời cầu xin.
Nó chạm vào áo tôi, tìm đường chui vào tim.
Tôi nhìn sợi chỉ.
Rất lâu sau, tôi bật cười.
Tần Tố im lặng.
Tôi nói: “Bà biết vấn đề lớn nhất của Vô Tướng Hội là gì không?”
Bà ta hỏi: “Gì?”
“Các người luôn tưởng thứ gì tốt thì nên bị lấy ra dùng chung.”
Sợi chỉ đỏ dừng lại.
Tôi cầm kéo đồng.
“Người có tiền thì bị vay tài.”
“Người có tuổi thì bị hút thọ.”
“Người có thai thì bị mượn bụng.”
“Người có tên thì bị mượn danh.”
“Người có thân thì bị thay áo.”
“Bây giờ người có tâm thì phải cho các người mượn?”
Tôi cắt mạnh sợi chỉ đỏ trước ngực.
Rắc.
Sợi chỉ đứt.
Tôi lạnh giọng:
“Tôi không phải kho tim công cộng.”
Bóng tối rung lên.
Những giọng nói quanh tôi im một chút.
Tôi nói tiếp:
“Tôi có thể cứu người. Nhưng cứu người không có nghĩa cho phép bất kỳ ai nhân danh đau khổ cắt tôi ra dùng. Tôi không nợ chúng sinh một trái tim. Tôi chỉ chọn làm việc tôi thấy nên làm.”
Đồng xu cổ bỗng sáng lên.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy một tiếng chuông rất xa.
Không phải tiếng chuông của đạo quán.
Mà giống tiếng từ trên trời rơi xuống.
Keng.
Bóng tối nứt ra.
Tôi thấy Tần Tố đứng cách mình không xa.
Sắc mặt bà ta lần đầu tiên thay đổi rõ ràng.
Không còn bình tĩnh.
Không còn ung dung.
Bà ta nhìn tôi như nhìn một thứ đang tỉnh lại ngoài dự đoán.
Tôi nói: “Bà muốn thiên tâm?”
Tôi giơ kéo đồng lên.
“Đến lấy thử.”
Tần Tố lùi nửa bước.
Chỉ nửa bước.
Nhưng đủ.
Bà ta sợ.
Không phải sợ tôi hiện tại.
Mà sợ thứ phía sau tôi đang mở mắt.
Tôi không quay đầu.
Tôi không muốn biết.
Ít nhất chưa phải lúc.
Tôi chỉ biết trong bóng tối phía sau mình, có một cánh cửa rất lớn đang hé ra.
Sau cánh cửa, có tiếng gió.
Có tiếng chuông.
Có tiếng rất nhiều người quỳ xuống.
Và có một giọng nói không phân biệt nam nữ, già trẻ, rất xa, rất lạnh:
“Tâm không cho mượn.”
Bốn chữ rơi xuống.
Tất cả chỉ đỏ trong trung tâm Tâm An đồng loạt đứt.
Các phòng trị liệu sáng lên.
Máy may nổ tung.
Kim chỉ rơi đầy đất.
Những người bị khâu tâm ngã xuống, ôm ngực thở dốc, nhưng vết khâu trên người họ đang nhạt dần.
Kỷ Dương nằm trên sàn, lồng ngực vốn trống rỗng bắt đầu có ánh sáng rất yếu.
Không phải tim mới.
Mà là phần tim thật bị khóa lại đang trở về.
Tạ Hành Chu lao đến đỡ tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)