20px

Lúc này tôi mới nhận ra mình gần như đứng không vững.

Anh nhìn tôi, giọng rất thấp:

“Cô vừa làm gì?”

Tôi đáp: “Từ chối mượn tim.”

Anh nhìn sắc mặt tôi.

“Chỉ vậy?”

“Ừ.”

“Cô nói dối.”

“Anh quen rồi mà.”

Anh không cãi.

Chỉ nắm cổ tay tôi chặt hơn một chút.

Tần Tố đứng trong ánh đèn nhấp nháy.

Áo blouse trên người bà ta xuất hiện nhiều vết rách.

Vòng gỗ trên cổ tay nứt một đường.

Bà ta nhìn vết nứt ấy, ánh mắt lạnh hẳn.

“Tâm mẫu số 8 hỏng rồi.”

Tôi nói: “Chúc mừng bà nhận được đánh giá một sao lần nữa.”

Tần Tố ngẩng đầu nhìn tôi.

“Cô Lâm, cô tưởng mình thắng?”

“Không. Tôi chỉ chắc bà thua vụ này.”

Bà ta cười.

“Vậy để ta nói cho cô một chuyện.”

Tôi nhìn bà ta.

“Cái thân kia không cần tâm mẫu hoàn chỉnh nữa.”

Lòng tôi trầm xuống.

Bà ta nói từng chữ:

“Vì vừa rồi, thiên tâm đã đập một nhịp.”

Đồng xu cổ nóng rực.

Tôi chợt hiểu.

Bẫy không phải lấy được tâm tôi.

Mà là ép tâm tôi phản ứng.

Chỉ cần nó đập một nhịp trước mặt Vô Tướng Hội, bọn chúng đã xác nhận được thứ chúng muốn tìm thật sự tồn tại.

Tần Tố mỉm cười.

“Cô không cho mượn.”

“Nhưng chúng ta đã nghe thấy.”

Tôi cầm kéo đồng lao về phía bà ta.

Tần Tố không tránh.

Thân hình bà ta tan thành vô số sợi chỉ đỏ.

Trước khi biến mất, bà ta nói:

“Còn thiếu một thứ cuối cùng.”

“Sau tâm…”

“Là mắt.”

Bà ta biến mất.

Trung tâm Tâm An bắt đầu sập.

Không phải sập vật lý.

Mà là không gian mở rộng bên trong thu lại.

Từng phòng trị liệu biến thành văn phòng bình thường.

Máy may biến thành bàn tư vấn.

Chỉ đỏ biến thành dây điện cháy đen.

Những người bên trong lần lượt tỉnh lại, có người khóc, có người nôn, có người hoảng loạn gọi điện cho người thân.

Tạ Hành Chu lập tức điều người lên đưa nạn nhân ra ngoài.

Lục Minh bế cậu bé nhỏ nhất ra, vừa đi vừa nói:

“Không nợ, nhớ chưa? Con không nợ điểm số. Nhưng bài tập vẫn phải làm, cái đó là chuyện khác.”

Cậu bé vừa khóc vừa gật đầu.

Tôi nghe mà suýt cười.

Sau hỗn loạn, tôi đi đến chỗ Kỷ Dương.

Anh ta tỉnh.

Ngực trái vẫn có vết khâu, nhưng khoảng trống đen đã biến mất.

Dưới lớp da tái nhợt, có một nhịp đập rất yếu.

Thình thịch.

Thình thịch.

Anh ta nhìn tôi.

“Tim tôi… còn không?”

Tôi nói: “Còn.

Nhưng bị khâu loạn, cần chữa đàng hoàng. Chữa ở bệnh viện và bác sĩ thật, không phải trung tâm ma.”

Anh ta nhắm mắt.

Một giọt nước mắt chảy xuống.

“Tống Hạ…”

Tôi nói: “Cô ấy không nợ anh tha thứ.”

Anh ta mở mắt, rất lâu sau mới gật đầu.

“Tôi biết.”

“Anh cũng không nợ cô ấy việc biến mình thành người khác. Nếu anh thật sự muốn học yêu, học trước cách nghe người ta nói không.”

Kỷ Dương khàn giọng:

“Tống Hạ thật nói không.”

Tôi gật đầu.

“Nhớ là được.”

8. Người nói không cũng được yêu

Tống Hạ đến bệnh viện vào sáng hôm sau.

Kỷ Dương đã được xử lý vết thương, nằm trong phòng bệnh có cảnh sát canh ngoài cửa.

Anh ta không bị xem là vô tội hoàn toàn.

Dù bị Tâm An thao túng, anh ta vẫn có hành vi nguy hiểm với Tống Hạ. Chuyện sau đó cần điều tra và giám định.

Tống Hạ đứng ngoài cửa phòng bệnh rất lâu.

Tôi ngồi trên ghế hành lang, uống sữa đậu nành Tạ Hành Chu mua.

Lục Minh ngồi bên cạnh gặm bánh mì, mắt thâm quầng.

Tống Hạ hỏi tôi:

“Chị Vãn Vãn, em có nên vào gặp anh ấy không?”

Tôi đáp: “Cô muốn gặp thì gặp. Không muốn thì không gặp. Đừng hỏi nên.”

Cô cúi đầu.

“Em sợ em không vào thì anh ấy sẽ đau lòng.”

Tôi nhìn cô.

“Anh ta đau lòng không phải mệnh lệnh của cô.”

Tống Hạ im lặng.

Một lát sau, cô cười rất nhẹ, nước mắt rơi xuống.

“Trước đây em luôn muốn anh ấy đau vì em một chút. Em nghĩ như vậy mới chứng minh anh ấy yêu em. Nhưng tối qua khi thấy anh ấy thật sự đau đến mức muốn lấy tim em, em mới biết em sai rồi. Em không cần người yêu đau vì em. Em cần anh ấy hiểu em. Nếu không hiểu được, ít nhất cũng đừng biến em thành thuốc chữa bệnh của anh ấy.”

Tôi gật đầu.

“Cô hiểu vậy là tốt.”

Tống Hạ cuối cùng vẫn vào phòng.

Nhưng cô không đến gần giường.

Cô đứng cách Kỷ Dương ba mét.

Kỷ Dương nhìn thấy cô, mắt đỏ lên.

“Hạ Hạ…”

Tống Hạ nói: “Em chỉ đến nói với anh vài câu.”

Kỷ Dương cố ngồi dậy.

Nữ cảnh sát bên cạnh lập tức cảnh giác.

Anh ta dừng lại.

Tống Hạ hít sâu.

“Em từng trách anh không nói yêu em. Cũng từng dùng rất nhiều câu làm tổn thương anh. Em xin lỗi vì những câu đó. Nhưng việc anh đi Tâm An, việc anh muốn lấy tim em, việc anh làm em sợ, không phải lỗi của em. Em không thể tiếp tục ở bên anh ngay bây giờ.”

Kỷ Dương cúi đầu.

Rất lâu sau, anh nói:

“Anh biết.”

“Em không nợ anh ở lại.”

Tống Hạ bật khóc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...