20px

Nhưng cô không bước tới ôm anh.

Cô chỉ đứng đó, khóc rất yên tĩnh.

“Sau này anh chữa bệnh cho tốt. Không phải để quay lại với em. Là để anh còn là anh.”

Kỷ Dương gật đầu.

“Được.”

Tống Hạ xoay người đi ra.

Cửa phòng đóng lại.

Cô dựa vào tường, khóc đến cả người run rẩy.

Nhưng lần này, trên tim cô không còn sợi chỉ đỏ.

Cô đau.

Nhưng đó là đau của cô.

Không phải nợ.

Không phải dây.

Tôi đứng dậy, đưa khăn giấy cho cô.

Cô nhận lấy, nghẹn ngào nói cảm ơn.

Tôi nói: “Không cần cảm ơn. Công đức nhớ chuyển.”

Cô đang khóc cũng bật cười.

Sau vụ Tâm An, cảnh sát phong tỏa toàn bộ Tòa nhà An Sinh.

Trung tâm Tâm An trên giấy tờ là một phòng tư vấn tâm lý được đăng ký hợp pháp, nhưng người đại diện pháp luật đã mất tích từ ba năm trước. Những người làm việc ở đó đa số là tư vấn viên giả, một số thậm chí không có hồ sơ tồn tại.

Bác sĩ Tần càng không có giấy tờ.

Tần Tố, như mọi lần, không để lại thân phận thật.

Nhưng lần này, chúng tôi tìm được nhiều chứng cứ hơn trước.

Danh sách bệnh nhân.

Bài tập trị liệu.

Ghi âm tư vấn.

Hợp đồng “đồng ý can thiệp cảm xúc”.

Mẫu chỉ đỏ.

Và tám bản ghi “tâm mẫu”.

Tâm mẫu số 1: thất bại, tự hủy.

Tâm mẫu số 2: thất bại, phản phệ.

Tâm mẫu số 3: bán thành phẩm, dùng cho thử nghiệm gia đình.

Tâm mẫu số 4: mất kiểm soát, gây thương vong.

Tâm mẫu số 5: ổn định ngắn hạn.

Tâm mẫu số 6: đưa vào hệ thống.

Tâm mẫu số 7: đang lưu giữ.

Tâm mẫu số 8: Kỷ Dương, hỏng.

Tôi nhìn dòng tâm mẫu số 7 rất lâu.

Đang lưu giữ.

Nghĩa là còn một “trái tim” khác chưa bị phá.

Tạ Hành Chu đứng bên cạnh tôi.

“Tôi sẽ cho người tra số 7.”

Tôi gật đầu.

Nhưng trong lòng biết không dễ.

Tần Tố cố ý để lại hồ sơ từ số 1 đến số 8.

Bà ta muốn tôi biết có số 7.

Như mồi câu.

Tôi cầm mảnh giấy đỏ “Tâm mẫu số 8” đã bị cháy mất một góc, bỏ vào túi pháp khí.

Vết hình tim trên cổ tay tôi vẫn đau.

Sau khi từ chối sợi chỉ đỏ trong bóng tối, trên ngực tôi không có vết thương.

Nhưng mỗi khi im lặng, tôi lại nghe thấy một nhịp tim rất lạ.

Không thuộc về tôi.

Rất xa.

Rất chậm.

Như cái thân trống trong căn phòng trắng kia đã nghe được tiếng tim của tôi, nên bắt đầu bắt chước.

Thình thịch.

Thình thịch.

Thình thịch.

Tôi không nói với ai.

Không phải vì muốn giấu.

Mà vì chưa có gì để nói.

Buổi tối, tôi trở về đạo quán.

Trước khi vào điện chính, tôi mua một ly trà sữa nóng ở đầu phố.

Ông chủ cửa hàng vòng hoa bên cạnh thấy tôi, lập tức hỏi:

“Đạo trưởng, hôm nay còn combo bùa tình duyên không? Mấy hôm nay fan hỏi nhiều lắm.”

Tôi nhìn ông ấy.

“Đổi thành combo chia tay bình an đi. Bán chạy hơn.”

Ông chủ suy nghĩ nghiêm túc.

“Có lý.”

Tôi rất lo lắng cho đạo đức kinh doanh của con phố này.

Vào đạo quán, tôi đặt trà sữa lên bàn, thắp hương trước tượng Tam Thanh.

Vải đỏ che con mắt không đồng tử đã cháy gần hết.

Trên má tượng, dưới chữ thân, chữ tâm đã hiện rõ.

心.

Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân, tâm.

Tám thứ.

Chỉ còn một thứ cuối cùng.

Tần Tố nói là mắt.

Tôi nhìn con mắt không đồng tử trên má tượng.

Mắt.

Nếu một thứ đã có mệnh, có nhà, có tài, có thọ, có thai, có danh, có thân, có tâm, vậy còn cần mắt để làm gì?

Để nhìn nhân gian.

Hay để nhân gian nhìn thấy nó?

Tôi còn đang nghĩ thì điện thoại vang lên.

Một tin nhắn từ số lạ.

Nội dung:

【Cô Lâm, tâm đã đập.】

【Mắt sắp mở.】

Kèm theo là một bức ảnh.

Trong ảnh là một phòng triển lãm tranh.

Trên tường treo hàng trăm bức chân dung.

Mỗi bức tranh đều vẽ một người khác nhau.

Nhưng tất cả người trong tranh đều không có mắt.

Ở giữa phòng triển lãm, có một bức tranh được phủ vải đỏ.

Tấm biển dưới tranh viết:

Tác phẩm cuối cùng: Người nhìn thấy trời.

Người gửi tin nhắn lại gửi thêm một câu:

【Triển lãm mở cửa lúc nửa đêm.】

【Mời Lâm Vãn Chi đến xem mắt của mình.】

Tôi nhìn bức ảnh.

Trong ảnh, dưới tấm vải đỏ phủ tranh, có một giọt máu chảy xuống.

Giọt máu ấy chậm rãi kéo thành một con mắt.

Con mắt có đồng tử.

Nhưng đồng tử trong mắt ấy là hình bóng của tôi.

Thẻ trúc số bốn mươi bảy tự lật.

Trên mặt hiện ra một hàng chữ mới:

Người không có mắt, mượn cô nhìn trời.

Tôi cầm ly trà sữa lên, uống một ngụm.

Vị ngọt hơi quá.

Nhưng đủ làm tôi bình tĩnh.

Tôi nhìn tượng Tam Thanh.

“Được.”

“Vụ sau, xem mắt.”

Quyển 8 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...