“Quan trọng. Vì cô sẽ không là cô, cũng không là tôi. Cô chỉ là thứ khách sạn gửi ra ngoài để thay tôi làm việc cho nó.”

Bóng người sau kính im lặng.

Tiếng nước trong phòng tắm nhỏ dần.

Tạ Hành Chu thấp giọng: “Có thể cứu không?”

Tôi nhìn bộ quần áo trên giường.

“Trước tiên không để cô ấy mặc áo.”

Tôi quay sang Lục Minh.

“Muối.”

Lục Minh lập tức ném túi muối cho tôi.

Tôi rắc muối thành một vòng quanh giường.

Bộ quần áo trên giường lập tức rung nhẹ.

Chỉ đỏ thêu tên tôi trên cổ áo bắt đầu rỉ máu.

Người trong phòng tắm đập tay lên kính.

Rầm!

Kính mờ hiện ra một dấu tay đen.

“Đừng động vào áo!”

Tôi nói: “Cô càng căng thẳng chứng minh áo rất quan trọng.”

Tôi lấy bật lửa.

Vừa bật lửa, điện thoại bàn trên bàn trà bỗng reo.

Reng.

Reng.

Reng.

Lục Minh nhìn tôi.

Tôi nói: “Đừng nghe.”

Nhưng điện thoại tự nhấc ống nghe.

Giọng lễ tân vang lên từ trong đó:

“Quý khách vui lòng không đốt tài sản trong phòng. Cảnh báo lần hai.”

Tôi nhìn ngọn lửa trên bật lửa.

Sau đó nhìn trần nhà có đầu phun cứu hỏa cũ.

Tôi cười.

“Không đốt thì không đốt.”

Tôi cầm kéo đồng, cắt thẳng vào cổ áo.

Rắc.

Chỉ đỏ trên cổ áo đứt một đoạn.

Trong phòng tắm, người phụ nữ hét lên.

Không phải đau.

Mà là sợ.

Cùng lúc đó, phòng 444 rung mạnh.

Cửa phòng đóng sầm sau lưng.

Lễ tân trong điện thoại nói:

“Cảnh báo lần ba.”

“Quý khách hủy hoại tài sản khách sạn.”

“Khách sạn sẽ giữ lại phần thiếu.”

Đèn trong phòng tắt phụt.

Bóng tối phủ xuống.

Tôi cảm thấy cổ mình lạnh buốt.

Như có ai đó đứng sau lưng, đưa tay sờ lên gáy tôi, chuẩn bị chọn một phần để giữ lại.

Tạ Hành Chu kéo tôi về phía anh.

“Sau lưng!”

Anh bắn một phát.

Tiếng súng vang trong phòng kín.

Một bóng đen phía sau tôi bị đánh lùi, đập vào tường.

Đèn chớp sáng.

Tôi nhìn thấy rõ.

Đó không phải người trong phòng tắm.

Mà là một nhân viên phục vụ mặc đồng phục trắng.

Mặt không có da.

Trên tay cầm một chiếc kéo lớn.

Bảng tên trước ngực viết:

Dịch vụ giữ phần.

Lục Minh mắng một câu rất nhỏ nhưng rất thật.

“Khách sạn này dịch vụ gì cũng có, chỉ thiếu nhân tính.”

Tôi ném bùa vàng.

Bùa dính lên mặt nhân viên phục vụ, cháy bùng.

Nó hét lên, lùi vào tường rồi biến mất.

Nhưng tôi biết nó chưa đi xa.

Phòng 444 đã xem chúng tôi là khách phá hoại.

Tiếp theo sẽ không dễ.

Trong phòng tắm, người phụ nữ sau kính bỗng nói:

“Cô không nên cắt áo.”

Tôi hỏi: “Vì sao?”

“Áo rách rồi, khách sạn sẽ bắt cô tự mặc.”

Ngay khoảnh khắc đó, bộ quần áo trên giường bỗng bay lên.

Áo khoác xám mở rộng như một cái xác rỗng.

Nó lao thẳng về phía tôi.

Tạ Hành Chu muốn bắn, nhưng áo quá gần.

Tôi dùng kéo đồng chặn lại, nhưng tay áo quấn lấy cổ tay tôi.

Trên cổ áo, ba chữ Lâm Vãn Chi bị cắt mất một nửa, máu đỏ vẫn rỉ ra.

Tôi cảm thấy thứ gì đó đang kéo thân thể mình ra khỏi chính mình.

Không phải hồn.

Là thân.

Cảm giác như da, xương, hơi thở, nhiệt độ, dáng người của tôi đều đang bị chiếc áo đo đạc, ghi nhớ, sao chép.

Người trong phòng tắm nói rất nhẹ:

“Xin lỗi.”

“Nhưng tôi thật sự muốn ra ngoài.”

Tôi cắn răng.

“Muốn ra thì đi cửa chính.”

Cô ta cười buồn.

“Người chết không có cửa chính.”

Áo khoác xám phủ lên vai tôi.

Trước mắt tôi tối đi.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng lễ tân:

“Khách chính đang thay áo.”

“Nhận phòng sắp hoàn tất.”

3. Người chết ở chung phòng

Tôi bị kéo vào một không gian rất lạnh.

Không phải phòng 444.

Cũng không phải khách sạn.

Là một căn phòng trắng.

Bốn phía đều là gương.

Trong mỗi tấm gương đều phản chiếu một Lâm Vãn Chi khác nhau.

Có người mặc áo xám.

Có người nằm trên giường.

Có người đứng trước quầy lễ tân ký tên.

Có người ngồi trong phòng tắm chải tóc.

Có người cúi đầu, mặt trắng bệch như xác chết vừa được trang điểm.

Tất cả cùng nhìn tôi.

Tôi nhìn xuống người mình.

Chiếc áo khoác xám đã phủ lên vai một nửa.

Tay áo lạnh như da người chết.

Từng sợi chỉ đỏ từ cổ áo chui vào da tôi, muốn khâu chiếc áo vào thân thể tôi.

Tôi cầm kéo đồng cắt xuống.

Nhưng trong không gian gương, kéo đồng trở nên nặng như đá.

Tôi nghe thấy giọng người phụ nữ trong phòng tắm vang lên sau lưng.

“Đừng chống nữa. Tôi đã thử rồi. Ai vào phòng 444 cũng phải chọn. Hoặc để người khác mặc áo mình ra ngoài, hoặc tự mặc áo người chết ở lại.”

Tôi quay đầu.

Cô ta đứng sau tôi.

Không còn bị kính mờ che.

Đó là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, tóc dài, sắc mặt tái nhợt, trên người mặc váy ngủ khách sạn. Cổ tay cô ta có một vòng chỉ đen, nối với sàn nhà.

Mặt cô ta không giống tôi.

Nhưng ngũ quan đang chậm rãi thay đổi, từng chút từng chút giống tôi hơn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...