Tôi hỏi: “Tên cô là gì?”

Cô ta sững lại.

“Tôi không nhớ.”

“Chết thế nào?”

“Không nhớ.”

“Ở đây bao lâu?”

“Không nhớ.”

“Vậy cô nhớ gì?”

Cô ta nhìn tôi.

“Tôi nhớ phòng 444. Nhớ mình mở mắt trên giường. Nhớ lễ tân nói chỉ cần khách tiếp theo đến, tôi có thể đi. Nhớ mình đã chờ rất lâu. Mỗi lần có người đến, tôi đều không nỡ. Nhưng họ cuối cùng cũng để người khác thay mình. Lần này đến lượt tôi.”

Tôi hỏi: “Vậy trước cô, ai thay cô ở đây?”

Cô ta im lặng.

Tôi nói: “Cô không nhớ vì khách sạn không cho cô nhớ. Nếu cô đi ra bằng thân phận tôi, cô cũng sẽ quên chuyện mình từng là ai. Rồi cô sẽ làm lễ tân, làm nhân viên phục vụ, làm cái bóng của khách sạn. Đến lúc đó, cô vẫn không ra ngoài được.”

Cô ta lắc đầu.

“Cô nói vậy vì không muốn ở lại.”

“Đúng. Tôi không muốn ở lại. Nhưng tôi cũng không định để cô đi bằng tên tôi.”

Cô ta cười khổ.

“Vậy cô muốn sao? Cứu tôi? Người sống các cô luôn nói cứu, nhưng phòng này không có cửa. Người chết ở đây không thể trả phòng. Chỉ có thể đổi khách.”

Tôi nhìn những tấm gương.

Trong mỗi gương, hình ảnh tôi đang dần yếu đi.

Có một tấm gương xuất hiện cảnh ngoài đời.

Tạ Hành Chu đang giữ chiếc áo khoác xám, cố kéo khỏi người tôi. Lục Minh rải muối quanh giường, miệng không ngừng gọi “cô Lâm tỉnh lại”, nhưng không dám gọi tên đầy đủ.

Trong phòng tắm, vòi nước chảy ra tóc đen.

Tóc bò khắp sàn như rắn.

Điện thoại bàn liên tục reo.

Reng.

Reng.

Reng.

Lễ tân nói:

“Khách chính thay áo chưa hoàn tất.”

“Xin khách phụ phối hợp.”

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

“Cô là khách phụ?”

Cô ta gật đầu.

“Vậy khách chính trước cô là ai?”

Cô ta ngẩn ra.

“Khách chính…”

Tôi nói: “Phòng 444 không thể tự sinh ra cô. Cô cũng từng là khách chính. Có người đã thay áo của cô đi ra, để cô ở lại làm khách phụ. Tên cô bị người đó mang đi.”

Cô ta ôm đầu.

Mặt cô ta méo mó.

“Tên tôi…”

“Tên tôi…”

“Tôi từng có tên…”

Không gian gương rung lên.

Một tấm gương phía sau cô xuất hiện hình ảnh mờ.

Nhiều năm trước.

Một cô gái kéo vali bước vào phòng 444.

Cô ấy mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, trên tay cầm thẻ phòng.

Cô mở cửa phòng, nhìn thấy trên giường có một bộ quần áo của mình.

Trong phòng tắm có người chải tóc.

Sau đó hình ảnh vỡ vụn.

Tôi thấy cô gái ấy bị áo khoác phủ lên người.

Thấy một người khác mặc áo sơ mi trắng của cô rời khỏi phòng.

Thấy lễ tân mỉm cười, đóng dấu vào sổ:

Khách trả phòng thành công.

Khách lưu lại: Tô Uyển.

Tô Uyển.

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

“Cô tên Tô Uyển.”

Cô ta ngẩng đầu.

Mắt mở to.

“Tô… Uyển…”

Tên vừa được gọi, không gian gương nứt một đường.

Ngoài đời, chiếc áo khoác trên người tôi lỏng ra một chút.

Tôi lập tức nói: “Tô Uyển, cô không phải khách phụ của tôi. Cô là khách bị thay từ trước. Người mặc áo của cô ra ngoài mới là kẻ nên bị kéo về.”

Tô Uyển ôm đầu.

Nước mắt đen chảy xuống.

“Tôi nhớ rồi… Tôi đến đây dự đám cưới bạn thân. Xe bị lạc, tài xế nói nghỉ một đêm ở khách sạn này. Tôi vào phòng 444. Trong phòng có một người phụ nữ nói muốn mượn áo tôi. Tôi không đồng ý. Nhưng tôi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, tôi đã đứng trong phòng tắm. Trên giường có người mặc đồ của tôi. Cô ta quay đầu cười với tôi, mặt cô ta biến thành mặt tôi…”

Cô run rẩy.

“Cô ta đi rồi.”

“Tôi ở lại.”

“Tôi chờ người tiếp theo.”

Tôi nói: “Người đi ra bằng thân phận cô tên gì?”

Tô Uyển lắc đầu.

“Không biết. Nhưng tôi nhớ cổ tay cô ta có vòng gỗ.”

Tôi lạnh mặt.

Tần Tố.

Hoặc một trong những thân phận của Tần Tố.

Tần Tố không chỉ quản sổ.

Bà ta từng dùng Khách Sạn 444 để thay thân.

Tôi hỏi: “Cô muốn trả phòng không?”

Tô Uyển nhìn tôi.

“Người chết có thể trả phòng sao?”

“Có. Nhưng không phải bằng cách đổi khách.”

“Bằng cách nào?”

“Ghi khiếu nại.”

Tô Uyển ngẩn ra.

Tôi nói rất nghiêm túc: “Khách sạn có quy định, thì phải có vi phạm quy định. Cô bị người khác giả danh trả phòng, khách sạn xác nhận sai khách. Đây là lỗi dịch vụ nghiêm trọng.”

Tô Uyển nhìn tôi như nhìn người điên.

Nhưng tôi không nói đùa.

Tất cả trận của Vô Tướng Hội đều thích khoác lớp hợp đồng, quy tắc, hệ thống, sổ sách.

Muốn phá, không nhất định phải đập nát từ đầu.

Đôi khi chỉ cần dùng chính quy tắc của chúng đâm ngược.

Tôi lấy thẻ trúc số bốn mươi bảy ra.

Trong không gian gương, thẻ trúc hiện lên trước mặt tôi.

Trên thẻ có một hàng chữ mới:

Khách sai phòng, thân sai chủ.

Tôi nói với Tô Uyển: “Cô viết đơn khiếu nại. Tên thật, số phòng, lý do. Tôi làm nhân chứng.”

Tô Uyển vẫn ngơ ngác.

“Viết ở đâu?”

Tôi nhìn những tấm gương.

“Trên gương. Dùng tên cô.”

Tô Uyển đưa tay run rẩy chạm vào gương.

Ban đầu đầu ngón tay cô xuyên qua.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...