Nhưng khi cô đọc lại tên mình, đầu ngón tay dần hiện rõ.
“Tô Uyển.”
“Khách phòng 444.”
“Tôi khiếu nại.”
Trên gương hiện ra từng chữ bằng máu đen.
Khách Tô Uyển khiếu nại Khách Sạn 444 xác nhận sai người trả phòng, để người không phải Tô Uyển mặc áo của Tô Uyển rời đi, giữ lại Tô Uyển trong phòng 444 trái quy định.
Chữ cuối vừa viết xuống, toàn bộ không gian gương nứt mạnh.
Ngoài đời, điện thoại bàn trong phòng 444 im bặt.
Lễ tân dưới sảnh vang lên qua loa, giọng không còn dịu dàng:
“Cảnh báo. Phòng 444 xuất hiện khiếu nại lịch sử.”
“Xin khách hàng rút khiếu nại.”
Tôi cười.
“Không rút.”
Tô Uyển nhìn tôi.
Lần đầu tiên trong mắt cô có ánh sáng.
“Không rút.”
Chiếc áo khoác xám trên người tôi bị xé bật ra.
Tôi mở mắt.
Trở lại phòng 444.
Tạ Hành Chu đang giữ vai tôi, sắc mặt rất khó coi.
Lục Minh ngồi bệt bên giường, tay cầm túi muối đã đổ gần hết, vừa thấy tôi tỉnh lại lập tức suýt khóc.
“Cô Lâm, cô mà không tỉnh nữa tôi định cắn tay mình vẽ bùa rồi.”
Tôi nhìn cậu ta.
“May mà tôi tỉnh.”
Cậu im lặng một giây.
“Cô nói vậy làm tôi hơi tổn thương.”
Tôi ngồi dậy.
Tô Uyển đứng giữa phòng.
Không còn giống tôi nữa.
Cô nhớ lại mặt mình.
Tóc dài, mắt buồn, môi nhạt.
Trên cổ tay cô, vòng chỉ đen đang đứt từng sợi.
Bộ quần áo trên giường bốc cháy không lửa.
Chỉ đỏ thêu tên tôi cháy thành tro.
Điện thoại bàn lại reo.
Reng.
Reng.
Reng.
Lần này, tôi nhấc máy.
Giọng lễ tân cứng ngắc:
“Quý khách Lâm Vãn Chi, phòng 444 phát sinh tranh chấp khách cũ. Xin quý khách xuống quầy lễ tân xử lý.”
Tôi nói: “Được.”
Lễ tân im lặng một giây.
Có lẽ không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy.
Tôi cười.
“Tôi đang muốn khiếu nại trực tiếp.”
—
4. Khiếu nại khách sạn âm
Chúng tôi đưa Tô Uyển rời phòng 444.
Đúng hơn là cô ấy đi theo chúng tôi.
Bước qua ngưỡng cửa, thân hình Tô Uyển mờ đi một chút, như bị thứ gì đó trong phòng kéo lại. Cô đau đến nhíu mày, nhưng vẫn cắn răng bước ra.
Cửa phòng 444 sau lưng lập tức đóng sầm.
Trên cửa hiện ra một hàng chữ đỏ:
Khách phụ tự ý rời phòng.
Tôi lấy bút đỏ gạch thêm một dòng dưới đó:
Khách cũ đi khiếu nại.
Cánh cửa rung lên như bị tức.
Bình luận trong livestream cười điên.
【Vãn Vãn thật sự đi đến đâu khiếu nại đến đó.】
【Ngân hàng âm, khách sạn âm, sau này chắc còn tổng đài âm.
】
【Tô Uyển đáng thương quá, bị giữ bao lâu rồi.】
【Đừng cười nữa, khách sạn này hại nhiều người lắm chắc luôn.】
Tôi nhìn hành lang.
Khi đi lên, hành lang chỉ có bốn phòng.
Bây giờ hai bên kéo dài ra rất xa.
401.
402.
403.
404.
…
Những cánh cửa nối tiếp nhau đến tận bóng tối.
Sau mỗi cánh cửa đều có tiếng động.
Có phòng vang tiếng khóc.
Có phòng vang tiếng cười.
Có phòng có tiếng nước chảy.
Có phòng có người gõ cửa từ bên trong.
Có phòng lặp đi lặp lại tiếng điện thoại reo.
Tô Uyển nhìn những cánh cửa ấy, mặt càng lúc càng trắng.
“Rất nhiều người ở lại.”
Tôi hỏi: “Cô nhớ họ không?”
Cô lắc đầu.
“Trước đây tôi không nhớ. Tôi chỉ biết mỗi lần phòng 444 có khách mới, khách sạn đều bảo tôi chuẩn bị. Còn các phòng khác… tôi nghe tiếng họ, nhưng không nhìn được.”
Tạ Hành Chu dừng trước phòng 409.
Bên trong có tiếng trẻ con khóc.
Anh nhìn tôi.
Tôi lắc đầu.
“Đừng mở bừa. Mỗi phòng là một quy tắc riêng. Chưa biết tên phòng, mở ra có thể kéo thứ bên trong ra, cũng có thể kéo chúng ta vào.”
Lục Minh lập tức rời khỏi cửa phòng 409 một mét.
“Không mở bừa. Tôi rất nghe lời.”
Đi đến thang máy, cửa thang máy đóng chặt.
Trên màn hình hiển thị:
444.
Không xuống.
Không lên.
Tôi ấn nút.
Không phản ứng.
Điện thoại bàn không biết từ đâu xuất hiện trên chiếc bàn nhỏ cạnh thang máy.
Reng.
Tôi nhấc máy.
Lễ tân nói:
“Thang máy tạm ngừng phục vụ do khách phụ rời phòng trái quy định. Xin quý khách quay lại phòng 444.”
Tôi nói: “Không quay.”
“Vậy quý khách có thể chọn cầu thang bộ.”
Cuối hành lang, một cánh cửa thoát hiểm tự mở ra.
Bên trong tối om.
Từ cầu thang vọng lên tiếng bước chân đi xuống.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Không phải một người.
Rất nhiều người.
Tô Uyển run lên.
“Đừng đi cầu thang. Tôi từng thấy khách đi cầu thang bộ. Họ đi xuống rất lâu, cuối cùng lại đi ra từ phòng mình, nhưng thiếu mặt.”
Lục Minh che mặt.
“Thiếu mặt là ví dụ nhẹ hơn tay chân không?”
Tôi đáp: “Không.”
Tạ Hành Chu nhìn thang máy.
“Có cách ép nó mở không?”
Tôi nhìn tấm biển cạnh thang máy.
Dịch vụ khách sạn.
Tôi hỏi qua điện thoại: “Khách sạn có dịch vụ mang hành lý không?”
Lễ tân im lặng một chút.
“Có.”
“Chúng tôi cần nhân viên mang hành lý xuống sảnh. Hành lý là khách khiếu nại Tô Uyển.”
Chaporia
Bình Luận (0)