【Em tên Hà San. Em là nhân viên dọn phòng mới. Em bị tuyển vào đây ba ngày trước qua một app việc làm. Họ nói lương cao, ca đêm, không cần kinh nghiệm. Em tưởng là khách sạn bình thường, đến nơi mới biết không đúng. Nhưng em không ra được.】
Tôi hỏi: “Hóa đơn cô gửi lấy ở đâu?”
【Trong phòng 444. Nó đặt trên bàn, bên cạnh bộ quần áo có tên chị. Em chụp xong thì nghe phòng tắm có tiếng chải tóc, sợ quá chạy ra.】
“Bây giờ hóa đơn còn ở đó không?”
【Em không biết. Em không dám vào lại phòng 444.】
Tôi nhìn Tạ Hành Chu.
“Phải lấy hóa đơn.”
Lục Minh yếu ớt nói: “Lại quay lại phòng 444?”
Tôi nói: “Ừ.”
Cậu ta nhìn tấm gương có tôi áo xám.
“Cái kia sẽ không đi theo chứ?”
Trong gương, tôi áo xám mỉm cười.
Nó giơ tay gõ lên mặt kính.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tôi nhìn nó.
“Cứ gõ. Không mở.”
Chúng tôi rời phòng lưu thân, quay lại đại sảnh.
Lễ tân số 0044 không còn.
Quầy lễ tân trống không.
Sổ lưu trú vẫn mở, nhưng các trang ghi khách bị giữ thân đã trở nên trắng.
Chìa khóa phòng rơi đầy đất.
Khách sạn yên lặng hơn trước rất nhiều.
Không còn tiếng khóc sau các cánh cửa.
Không còn tiếng nước chảy dày đặc.
Nhưng phòng 444 vẫn sáng.
Thang máy lần này mở sẵn.
Trên màn hình ghi:
Chỉ lên, không xuống.
Tôi nhìn mà cười.
“Dịch vụ càng ngày càng nghèo.”
Chúng tôi lên lại tầng 444.
Hành lang phòng 444 không còn kéo dài vô tận.
Chỉ còn bốn cánh cửa.
441.
442.
443.
444.
Nhưng trước cửa phòng 444, có một người đang đứng.
Một cô gái mặc đồng phục dọn phòng, ôm túi khăn trắng, mặt tái mét.
Hà San.
Cô thấy chúng tôi, suýt khóc.
“Đạo trưởng…”
Tôi hỏi: “Sao cô ra đây?”
Cô run rẩy giơ tay.
Trong tay cô có một tấm hóa đơn.
“Em nghe chị nói cần hóa đơn. Em… em thấy nó tự trượt ra từ khe cửa phòng 444. Em nhặt lên.”
Tôi nhìn tấm hóa đơn.
Khách Sạn 444.
Phòng 444.
Tên khách nhận phòng: Lâm Vãn Chi.
Tên khách trả phòng: chưa xác định.
Góc dưới hóa đơn có chữ ký đặt phòng.
Chữ ký không phải của tôi.
Mà là một nét chữ mềm, nét cuối kéo dài như sợi chỉ.
Tần Tố.
Tôi cười lạnh.
“Tóm được rồi.”
Ngay khi tôi cầm hóa đơn, cửa phòng 444 mở toang.
Bên trong, chiếc gương toàn thân đặt đối diện cửa.
Trong gương, Lâm Vãn Chi áo xám đang đứng sát mặt kính.
Nó nhìn hóa đơn trong tay tôi.
Nụ cười biến mất.
Điện thoại bàn trong phòng reo lên điên cuồng.
Reng reng reng reng.
Tôi cầm hóa đơn đi vào phòng.
Tạ Hành Chu và Lục Minh theo sau.
Hà San run rẩy đứng ngoài cửa.
Tôi nói với cô: “Đừng vào.”
Cô lập tức gật đầu.
Tôi đặt hóa đơn lên bàn trà, đặt sổ đăng ký lấy từ quầy bên cạnh, rồi lấy bút đỏ khoanh chữ ký Tần Tố.
“Khách không tự đặt phòng. Chữ ký giả. Đặt phòng vô hiệu.”
Phòng 444 rung mạnh.
Tôi áo xám trong gương đập tay lên kính.
Rầm!
Trên gương xuất hiện vết nứt.
Nhưng nó không tan.
Tôi tiếp tục viết.
“Khách không ký nhận phòng. Nhận phòng vô hiệu.”
Rầm!
Gương lại nứt.
Tôi viết tiếp:
“Khách không đồng ý khách phụ. Ghép phòng âm dương vô hiệu.”
Rầm!
Tôi áo xám trong gương bắt đầu méo mó.
Nó mở miệng, lần đầu tiên phát ra tiếng.
Giọng giống tôi.
“Cô không muốn biết mình là ai sao?”
Tôi nhìn nó.
“Không muốn biết từ miệng hàng giả.”
Nó nhìn tôi.
“Cô không phải Lâm Vãn Chi.”
Tạ Hành Chu sắc mặt lạnh xuống.
Lục Minh cũng cứng người.
Tôi lại rất bình tĩnh.
“Vậy tôi là ai?”
Nó mỉm cười.
“Cô là phòng trống.”
Đồng xu cổ nóng rực.
Vết dây đỏ, vết cào, vệt phấn trắng trên tay tôi cùng đau lên.
Tôi áo xám trong gương tiếp tục:
“Vì cô trống, nên ai cũng có thể ghi lên cô.”
“Vì cô trống, nên đạo quán nhận cô.”
“Vì cô trống, nên thẻ trúc nghe cô.”
“Vì cô trống, nên…”
Tôi dùng bút đỏ đập vào mặt gương.
“Vì cô nói nhiều, nên cô sắp vỡ.”
Tôi viết dòng cuối lên hóa đơn:
“Khách thật từ chối lưu trú.”
Mực đỏ thấm xuống hóa đơn.
Tờ giấy bốc cháy.
Gương toàn thân nứt toác.
Tôi áo xám trong gương hét lên.
Không phải giọng tôi nữa.
Mà là giọng rất nhiều người chồng lên nhau.
Những khách từng bị giữ thân.
Những cái tên từng bị mượn.
Những cái bóng từng bị giam.
Gương vỡ.
Mảnh gương rơi xuống nhưng không chạm đất, mà tan thành bụi sáng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi thấy sau tấm gương có một căn phòng khác.
Rất trắng.
Rất rộng.
Giữa phòng đặt một chiếc giường.
Trên giường có một cái thân chưa có mặt.
Không nam không nữ.
Không già không trẻ.
Trống rỗng.
Xung quanh nó là vô số sợi chỉ.
Mệnh.
Gia.
Tài.
Thọ.
Thai.
Danh.
Thân.
Tất cả đang khâu vào cái thân ấy.
Tần Tố đứng cạnh giường, quay đầu nhìn tôi.
Bà ta không cười nữa.
Tôi nghe thấy bà ta nói:
Chaporia
Bình Luận (0)