“Còn thiếu một thứ.”
Rồi gương vỡ hoàn toàn.
Phòng 444 tối sầm.
—
8. Trả phòng trước bình minh
Khi gương vỡ, cả Khách Sạn 444 bắt đầu sập.
Không phải kiểu tường đổ đá rơi.
Mà là mọi thứ mất hình dạng.
Đèn trần chảy xuống như sáp.
Thảm đỏ co lại như da bị đốt.
Cửa phòng biến thành những mảnh giấy đặt phòng, rồi cháy đen.
Điện thoại bàn reo lên lần cuối, sau đó nổ tung thành bụi.
Hà San ngoài cửa hét lên.
“Đạo trưởng, hành lang biến mất rồi!”
Tôi lao ra.
Hành lang đã không còn.
Bên ngoài phòng 444 là đại sảnh.
Quầy lễ tân nứt vỡ.
Chuông đồng trên quầy đã vỡ làm đôi.
Bức tường từng giam mặt người trống rỗng, chỉ còn từng vết lõm như ai đó vừa thoát ra khỏi bùn.
Nhưng cửa ra vẫn chưa xuất hiện.
Trên quầy lễ tân, sổ đăng ký cuối cùng mở ra.
Trang của tôi vẫn còn.
Tên: Lâm Vãn Chi.
Tình trạng: từ chối lưu trú.
Phí phát sinh: chưa thanh toán.
Tôi nhìn dòng cuối.
Lục Minh tuyệt vọng.
“Lại còn phí phát sinh?”
Tạ Hành Chu hỏi: “Phí gì?”
Sổ tự viết:
Phí hủy phòng.
Phí hủy khách phụ.
Phí phá hoại gương.
Phí giải phóng khách lưu thân.
Phí khiếu nại vượt mức.
Tổng cộng: một phần thân.
Tôi cười lạnh.
“Các cô tính phí rất sáng tạo.”
Sổ tiếp tục viết:
Xin chọn phần thanh toán.
Tay.
Chân.
Mắt.
Tên.
Bóng.
Tôi nói: “Không chọn.”
Sổ viết:
Quá hạn sẽ tự động khấu trừ.
Đồng hồ lớn sau quầy chỉ bốn giờ ba mươi chín.
Còn năm phút đến bốn giờ bốn mươi bốn.
Trả phòng.
Nếu không xử lý phí trước giờ đó, khách sạn sẽ tự động giữ một phần.
Tôi nhìn quanh.
Khách được cứu đã rời đi.
Tô Uyển cũng đi rồi.
Tần Tố biến mất.
Khách sạn sắp sập nhưng vẫn muốn thu phí của tôi.
Đúng là dịch vụ âm phủ, trước khi chết cũng không quên tính tiền.
Tôi hỏi sổ: “Có thể dùng công đức thanh toán không?”
Sổ im một giây.
Sau đó viết:
Không nhận.
Tôi hỏi: “Tiền mặt?”
Không nhận.
“Chuyển khoản?”
Không nhận.
“Đánh giá năm sao?”
Sổ ngừng lâu hơn.
Lục Minh nhìn tôi, kinh ngạc.
“Cô thật sự định đánh giá năm sao?”
Tôi nói: “Hỏi thử thôi. Dù nó nhận tôi cũng không cho.”
Sổ run lên, viết mạnh:
Xin chọn phần thân.
Tôi nhìn thẻ trúc số bốn mươi bảy.
Nó yên lặng.
Không gợi ý.
Tôi thở ra.
Vậy phải tự nghĩ.
Phí phát sinh của khách sạn dựa trên quy tắc lưu trú.
Nhưng nếu đặt phòng vô hiệu, nhận phòng vô hiệu, ghép phòng vô hiệu, vậy phí phát sinh cũng phải vô hiệu.
Vấn đề là sổ vẫn tính vì chúng tôi đã sử dụng dịch vụ: thang máy, phòng, khiếu nại, phòng lưu thân.
Tôi nhìn Lục Minh.
“Cậu có kẹo không?”
Lục Minh lập tức lấy túi kẹo ra.
“Có.”
Tạ Hành Chu nhìn tôi.
“Cô định…”
“Thanh toán bằng vật phẩm thất lạc.”
Tôi lấy một viên kẹo, đặt lên sổ.
Sổ không phản ứng.
Tôi nói: “Đây là hành lý của khách Đường Tiểu Lạc để lại.”
Tôi không biết Đường Tiểu Lạc có thật sự thích kẹo không.
Nhưng em ấy là đứa trẻ trong phòng 401, người vừa nhận lại thân.
Lục Minh mang kẹo vốn là để cho trẻ con.
Một phần thiện ý của người sống.
Khách sạn giữ người chết bằng thân, bằng tên, bằng bóng.
Nhưng có những thứ nó không hiểu.
Nhớ.
Thương.
Một viên kẹo không đáng tiền, nhưng nếu gắn với một cái tên được gọi lại, nó là bằng chứng người đó từng được đối xử như người.
Sổ rung nhẹ.
Dòng phí phát sinh mờ đi một chút.
Có tác dụng.
Tôi nói với livestream: “Các vị, ai còn nhớ tên khách vừa trả phòng thì gõ tên họ. Không cần đủ. Nhớ ai gõ người đó. Đừng gõ tên tôi.”
Bình luận lập tức chạy.
【Tô Uyển】
【Chu Hạo】
【Lâm San】
【Đường Tiểu Lạc】
【Tô Uyển】
【Đường Tiểu Lạc】
【Khách thật trả phòng】
【Tô Uyển về nhà】
Từng cái tên chạy qua màn hình.
Không phải tên bị khách sạn giữ.
Mà là tên được người sống nhớ lại.
Sổ đăng ký run dữ dội.
Dòng phí mờ thêm.
Tôi đặt viên kẹo thứ hai lên.
“Khách được nhớ, không còn là tài sản thất lạc của khách sạn.”
Tạ Hành Chu đặt lên quầy chiếc vỏ đạn đã bắn trong phòng 444.
“Vật chứng điều tra. Chứng minh khách sạn có hành vi tấn công khách.”
Lục Minh vội đặt thêm một lá bùa cháy dở.
“Chứng minh… chúng tôi tự vệ hợp lý.”
Tôi nhìn cậu.
“Cậu rất có tinh thần pháp trị.”
Cậu nhỏ giọng: “Tôi cố học đội trưởng.”
Sổ đăng ký phát ra tiếng rít.
Dòng phí phát sinh biến mất từng chút.
Đồng hồ chỉ bốn giờ bốn mươi ba.
Còn một phút.
Sổ bỗng viết dòng cuối:
Khách Lâm Vãn Chi chưa thanh toán phí biết thân.
Tôi sững lại.
Phí biết thân.
Tôi nhìn tấm gương đã vỡ trong phòng 444.
Cái bóng áo xám nói tôi là phòng trống.
Tần Tố nói còn thiếu một thứ.
Khách sạn đã để tôi nhìn thấy cái thân trống đang được khâu.
Theo quy tắc của chúng, nhìn thấy bí mật phải trả phí.
Chaporia
Bình Luận (0)