Tôi hỏi: “Phí này thanh toán bằng gì?”

Sổ viết:

Một câu trả lời.

Tôi nhíu mày.

Câu trả lời gì?

Sổ chậm rãi viết:

Cô là ai?

Đại sảnh yên lặng.

Bình luận cũng như khựng lại.

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

Lục Minh siết túi kẹo.

Câu hỏi này đã xuất hiện quá nhiều lần.

Tần Tố hỏi.

Cái bóng áo xám hỏi.

Những dấu trên người tôi hỏi.

Bây giờ đến khách sạn hỏi.

Tôi nhìn dòng chữ “Cô là ai?” trên sổ.

Nếu tôi trả lời “Lâm Vãn Chi”, có lẽ khách sạn sẽ xác nhận tên.

Nếu tôi trả lời không biết, nó sẽ giữ phần trống.

Nếu tôi trả lời sai, nó có cớ ghi lại.

Tôi im lặng một giây.

Sau đó cầm bút đỏ, viết xuống dưới câu hỏi:

Người trả phòng.

Sổ đăng ký dừng lại.

Tôi nói: “Đêm nay tôi là người trả phòng. Không phải khách lưu trú, không phải khách nhận thân, không phải phòng trống. Khách thật đã trả phòng, phòng giả bị hủy, dịch vụ chấm dứt. Đây là câu trả lời.”

Đồng hồ chỉ bốn giờ bốn mươi bốn.

Keng.

Sổ đăng ký bốc cháy.

Không phải lửa đen.

Là lửa trắng.

Từng trang giấy cháy thành tro.

Khách sạn rung lên lần cuối.

Cửa kính xoay xuất hiện ở phía sau đại sảnh.

Bên ngoài là con hẻm quen thuộc trước đạo quán Thanh Hư.

Trời chưa sáng hẳn.

Sương sớm mỏng.

Lục Minh nhìn cửa, suýt bật khóc.

“Cửa thật hả?”

Tôi nói: “Chắc vậy.”

Cậu lập tức định chạy.

Tạ Hành Chu túm cổ áo cậu.

“Đừng chạy trước.”

Tôi nhìn lại đại sảnh.

Trên cầu thang, Tần Tố đứng đó.

Bà ta nhìn khách sạn đang cháy, vẻ mặt bình tĩnh.

“Cô lại phá một nơi.”

Tôi nói: “Lần sau chọn chỗ kinh doanh đàng hoàng hơn.”

Bà ta nhìn tôi.

“Cô đã thấy thân rồi.”

“Thấy một cái xác chưa may xong.”

“Đó không phải xác.”

“Vậy là gì?”

Tần Tố mỉm cười.

“Là chỗ ngồi.”

Tôi lạnh sống lưng.

Chỗ ngồi.

Không phải thân cho một người.

Mà là chỗ ngồi cho thứ gì đó.

Thứ không có mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân.

Bọn họ không phải ghép người.

Bọn họ đang chuẩn bị chỗ cho một thứ ngồi vào nhân gian.

Tần Tố nói:

“Cô Lâm, còn thiếu một thứ cuối cùng.”

Tôi hỏi: “Thứ gì?”

Bà ta nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tâm.”

Nói xong, bóng bà ta tan vào lửa trắng.

Cầu thang sập xuống.

Tôi không chần chừ nữa.

“Đi!”

Ba người chúng tôi và Hà San lao ra cửa kính xoay.

Ngay khoảnh khắc bước khỏi khách sạn, phía sau vang lên tiếng sổ cháy, gương vỡ, chuông đồng nứt, rất nhiều giọng nói cùng lúc nói:

“Trả phòng.”

Cửa kính xoay đóng lại.

Khách Sạn 444 biến mất.

Trước mặt chúng tôi là con hẻm trước đạo quán Thanh Hư.

Trời vừa hửng sáng.

Hà San quỳ xuống đất, khóc đến không thành tiếng.

Lục Minh ngồi bệt xuống, lấy một viên kẹo tự bóc ăn.

Tạ Hành Chu đứng bên cạnh tôi, sắc mặt vẫn căng.

Anh hỏi: “Cô ổn không?”

Tôi nhìn cổ tay.

Vết dây đỏ vẫn còn.

Vết cào vẫn còn.

Vệt phấn trắng vẫn còn.

Bây giờ trên cổ áo của tôi, không biết từ lúc nào xuất hiện một đường chỉ đỏ rất nhỏ.

Không thêu thành tên.

Chỉ là một nét.

Giống nét đầu tiên của chữ thân.

Tôi kéo cổ áo lên, che lại.

“Ổn.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

“Cô nói dối rất tệ.”

Tôi cười.

“Vậy anh giả vờ tin đi.”

Anh không nói nữa.

Sau khi Hà San được đưa đi, tôi vào đạo quán.

Tượng Tam Thanh vẫn đứng trong điện chính.

Vải đỏ che con mắt không đồng tử đã cháy mất một nửa.

Trên má tượng, dưới chữ danh, xuất hiện thêm một chữ.

身.

Thân.

Mệnh, gia, tài, thọ, thai, danh, thân.

Bảy thứ.

Tôi nhìn rất lâu.

Thẻ trúc số bốn mươi bảy nằm trên bàn.

Tôi vừa chạm vào, nó tự lật.

Trên mặt không có chữ ngay.

Chỉ có một vệt mực đỏ chậm rãi lan ra.

Sau đó, hiện thành một hình trái tim.

Không phải trái tim biểu tượng.

Mà giống một quả tim thật đang đập.

Thình thịch.

Thình thịch.

Thình thịch.

Dưới hình trái tim, hiện ra một hàng chữ:

Người không có tim, đang học yêu người.

Tôi nhìn hàng chữ ấy, không nói gì.

Điện thoại trên bàn bỗng sáng lên.

Một tài khoản lạ gửi tin nhắn.

Tên tài khoản:

Bạn Trai Tôi Không Có Tim.

Tin nhắn chỉ có một câu:

【Đạo trưởng, bạn trai tôi rất yêu tôi.】

【Nhưng tối qua, tôi nghe thấy trong ngực anh ấy có tiếng máy may.】

Kèm theo là một đoạn ghi âm.

Trong đoạn ghi âm, giữa tiếng thở của một người đàn ông, có tiếng kim may đều đều.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Như có ai đó đang khâu một quả tim vào lồng ngực.

Tôi nhắm mắt.

Một lát sau, mở mắt.

“Được.”

“Vụ sau, xem tâm.”

Quyển 7 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...