20px

Tôi nghe nói anh ta từng nhiều lần muốn tìm tôi.

Nhưng thư ký đều chặn lại.

Cho đến buổi lễ trao giải cuối năm.

Tri Dữ giành giải công ty truyền thông mới xuất sắc nhất.

Tôi mặc một chiếc váy đen đơn giản bước lên sân khấu.

Ánh đèn chiếu xuống.

Dưới sân khấu, vô số máy quay hướng về phía tôi.

Tôi cầm cúp, mỉm cười nói:

“Cảm ơn tất cả những người từng tin tôi.”

Tôi dừng lại một chút.

“Cũng cảm ơn những người từng không tin tôi. Nhờ các vị, tôi mới biết có những con đường, rời đi mới là bắt đầu.”

Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay.

Khi bước xuống sân khấu, tôi nhìn thấy Phó Thừa Châu đứng ở cuối hành lang.

Anh ta không còn dáng vẻ cao ngạo năm nào.

Áo vest nhăn nhúm, cằm lún phún râu, ánh mắt đầy hối hận.

“Tri Ý.”

Bảo vệ lập tức bước lên ngăn anh ta lại.

Tôi ra hiệu không cần.

Phó Thừa Châu nhìn chiếc cúp trong tay tôi, khó khăn cười một cái.

“Chúc mừng em.”

“Cảm ơn.”

Anh ta im lặng rất lâu.

“Anh đã xem buổi phỏng vấn của em. Tri Dữ phát triển rất tốt.”

“Ừ.”

“Em… sống tốt không?”

Tôi nhìn anh ta.

Câu hỏi này nếu đến sớm hơn một chút, có lẽ sẽ có ý nghĩa.

Nhưng bây giờ nó chỉ giống một câu thoại muộn màng trong vở kịch đã hạ màn.

Tôi đáp:

“Rất tốt.”

Mắt Phó Thừa Châu đỏ lên.

“Anh thì không tốt chút nào.”

Tôi không nói gì.

Anh ta bước lên một bước, giọng run rẩy.

“Tri Ý, anh thật sự biết sai rồi. Anh tưởng em sẽ mãi ở đó. Anh tưởng dù anh làm gì, em cũng sẽ quay đầu nhìn anh.”

Anh ta cúi đầu, cười tự giễu.

“Sau này anh mới hiểu, người luôn đứng sau anh không phải vì không thể rời đi. Mà là vì cô ấy từng yêu anh.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

“Hiểu được là tốt.”

Anh ta ngẩng đầu, trong mắt lóe lên hy vọng nhỏ bé.

Nhưng tôi chỉ nói:

“Sau này đừng phạm lỗi với người khác nữa.”

Hy vọng ấy tắt ngấm.

“Chúng ta thật sự không thể…”

“Không thể.”

Tôi trả lời rất nhanh.

Không chút do dự.

Phó Thừa Châu cuối cùng cũng rơi nước mắt.

Người đàn ông từng khiến tôi vì một câu lạnh nhạt mà mất ngủ cả đêm, giờ đây đứng trước mặt tôi, khóc đến không còn thể diện.

Nhưng lòng tôi bình lặng như mặt hồ không gió.

Tôi đã từng chờ anh ta quay đầu.

Chờ rất nhiều lần.

Mỗi một lần chờ đợi, anh ta đều chọn Hứa Mạn Ninh.

Vậy nên khi tôi không chờ nữa, anh ta cũng không có tư cách trách tôi đi quá nhanh.

Kỷ Nam Chu từ phía sau đi tới, khoác áo choàng lên vai tôi.

“Gió lạnh.”

Tôi gật đầu.

Phó Thừa Châu nhìn động tác tự nhiên của anh, sắc mặt tái đi.

“Kỷ Nam Chu, là anh cố ý đúng không?”

Kỷ Nam Chu nhàn nhạt nhìn anh ta.

“Cố ý gì?”

“Cố ý cướp Tinh Lan, cố ý ở bên cạnh cô ấy, cố ý khiến tôi mất tất cả.”

Kỷ Nam Chu bật cười.

Nụ cười ấy rất lạnh.

“Phó Thừa Châu, anh đánh giá mình cao quá rồi.”

Anh đứng bên cạnh tôi, giọng bình thản.

“Người khiến anh mất tất cả không phải tôi. Là chính anh.”

“Là anh tự tay đuổi cô ấy khỏi công ty.”

“Là anh tự tay giao dao cho Hứa Mạn Ninh.”

“Là anh tự tay ký vào từng quyết định sai lầm.”

“Anh không thua vì người khác quá mạnh. Anh thua vì anh vừa ngu vừa tham.”

Sắc mặt Phó Thừa Châu trắng bệch.

Tôi suýt bật cười.

Kỷ Nam Chu bình thường ít nói.

Nhưng một khi mở miệng, đúng là đâm rất chuẩn.

Phó Thừa Châu nhìn tôi, như còn muốn nói gì đó.

Tôi lại không muốn nghe nữa.

“Phó Thừa Châu, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi.”

Tôi dừng lại.

“Không phải vì tôi hận anh.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Mà vì anh đã không còn quan trọng nữa.”

Nói xong, tôi cùng Kỷ Nam Chu rời khỏi hành lang.

Phía sau không còn tiếng gọi.

Chỉ có tiếng gió lùa qua cửa kính, lạnh lẽo và trống rỗng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...